Ai đi về Bắc ta đi với
Thăm lại non sông giống Lạc Hồng
Từ độ mang gươm đi mở cõi
Trời Nam thương nhớ đất Thăng Long
Ai nhớ người chăng? Ôi Nguyễn Hoàng!
Mà ta con cháu mấy đời hoang
Vẫn nghe trong máu hồn xa xứ
Non nước Rồng Tiên nặng nhớ thương.
Vẫn nghe tiếng hát người quan họ
Xen nhịp từng câu vọng cổ buồn
Vẫn thương vẫn nhớ mùa vải đỏ
Mỗi lần man mác hương sầu riêng
Tất dạ nghìn thu dễ dám quên
Nhưng nay trời bắt nghỉ chinh yên
Lệ hờn đành nuốt chôn gươm hận
Tận đáy lòng đau phiền hỡi phiền.
Ai đi về Bắc ta đi với
Thăm lại hồn thiêng đất Cổ Loa
Hoàn Kiếm hồ xưa linh quy hỡi
Bao giờ gươm báu trả cho ta.