Lời bài thơ
Đường dài đi giữa Trường Sơn,
Nghe vọng bài ca đất nước.
Đất nước bốn ngàn năm không nghỉ,
Những đạo quân song song cùng lịch sử,
Đi suốt thời gian, đi suốt không gian,
Sừng sững dưới trời, anh dũng hiên ngang.
Đất nước của những câu chuyện đều làm ta rưng rưng nước mắt,
Đã trở thành những bài ca không bao giờ tắt,
Trên mỗi con đường, mỗi thôn xóm ta qua,
Từ non ngàn cho tới biển xa.
Đất nước của những chiến công hiển hách,
Của những con người không bao giờ giờ khuất,
Của những tâm hồn,
Ôi, đất nước Việt Nam mà ta yêu, ta quý vô vàn.
Đất nước của thơ ca, của bốn mùa hoa nở,
Đọc trang Kiều tưởng câu hát dân gian,
Nghe xôn xao trong gió nội, mây ngàn.
Đất nước của những dòng sông,
Gọi tên nghe mát rượi tâm hồn,
Ngọt lịm những giọng hò xứ sở,
Trong sáng như trời xanh,
Mượt mà như nhung lụa.
Đất nước của những người mẹ mặc áo thay vai,
Hạt lúa, củ khoai bền bỉ nuôi chồng, nuôi con chiến đấu.
Đất nước của những người con gái, con trai,
Đẹp như hoa hồng, cứng hơn sắt thép,
Xa nhau không hề rơi nước mắt,
Nước mắt để dành cho ngày gặp mặt.
Đất nước của Bác Hồ,
Của óc thông minh và lòng dũng cảm,
Của những ngọn đèn cách mạng,
Soi sáng chân trời, xuyên suốt đại dương.
Đất nước của những người con gái, con trai,
Đẹp như hoa hồng, cứng hơn sắt thép,
Xa nhau không hề rơi nước mắt,
Nước mắt để dành cho ngày gặp mặt.
Đất nước của Bác Hồ,
Của óc thông minh và lòng dũng cảm,
Của những ngọn đèn cách mạng,
Soi sáng chân trời, xuyên suốt đại dương.
Ơi tuổi thanh xuân,
Mang bốn ngàn năm lịch sử trong tim,
Ta sung sướng được làm người con đất nước,
Ta băng tới trước quân thù như triều, như thác,
Ta làm bão, làm dông, ta lay trời chuyển đất,
Ta trút hờn căm đã làm nên những vinh quang bất diệt,
Giáng xuống quân thù như sấm sét không nguôi,
Sức mạnh bốn ngàn năm đã biến thành bão lửa ngút trời.
Đất nước, ta lại hát bài ca đất nước,
Cho tuổi thanh xuân sáng bừng lên như ngọc,
Cho mắt ta nhìn tận cùng trời,
Và cho chân ta đi tới cuối đất,
Ôi, Tổ quốc mà ta yêu quý nhất,
Chúng con chiến đấu cho Người sống mãi, Việt Nam ơi!
