Anh không xứng là biển xanh,
Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng,
Bờ cát dài phẳng lặng,
Soi ánh nắng pha lê.
Bờ đẹp đẽ cát vàng,
Thoai thoải hàng thông đứng,
Như lặng lẽ mơ màng,
Suốt ngàn năm bên sóng.
Anh xin làm sóng biếc,
Hôn mãi cát vàng em,
Hôn thật khẽ, thật êm,
Hôn êm đềm mãi mãi.
Đã hôn rồi, hôn lại,
Cho đến mãi muôn đời,
Đến tan cả đất trời,
Anh mới thôi dào dạt.
Cũng có khi ào ạt,
Như nghiến nát bờ em,
Là lúc triều yêu mến,
Ngập bến của ngày đêm.
Anh không xứng là biển xanh,
Nhưng cũng xin làm bể biếc,
Để hát mãi bên gành,
Một tình chung không hết.
Để những khi bọt tung trắng xoá,
Và gió về bay toả nơi nơi,
Như hôn mãi ngàn năm không thoả,
Bởi yêu bờ lắm lắm, em ơi!