Chị ơi! Nếu chị đã yêu,
Đã từng lỡ hái ít nhiều đau thương,
Đã xa hẳn quãng đời hương,
Đã đem lòng gửi gió sương mịt mùng.
Hay chăng chị? Những chiều đông,
Đáng thương những kẻ có chồng như em.
Vẫn còn giá lạnh trong tim,
Đan đi đan lại áo len cho chồng.
Con chim ai nhốt trong lồng,
Hạt mưa nó rụng bên sông bơ thờ.
Lưng trời nổi tiếng tiêu sơ,
Hay đâu! Gió đã sang bờ ly tan…
Tháng ngày miễn cưỡng em đan,
Kéo dài một chiếc áo lam cho chồng.
Như con chim nhốt trong lồng,
Tháng ngày than tiếc ánh hồng nơi nơi!
Ngoài trời hoa nắng xôn xao,
Ai đem khoá chết chim vào lồng nghiêm?
Ai đem lễ giáo giam em?
Sống hờ hết kiếp trong duyên trái đời…
Lòng em khổ lắm chị ơi!
Trong bao ngờ vực với lời mỉa mai.
Quanh cảnh lạ, tháng năm dài,
Đêm đêm nằm tưởng ngày mai giật mình!