Bước men quanh hồ Hoàn Kiếm giữa thu chiều úa,
Tôi nhớ tháng ngày sống nơi Thủ Đô hồi qua,
Hồ đẹp gương nước liễu xưa la đà bóng hồ,
Đời vui thái bình ngay lúc chiến tranh.
Khắp chốn nay điêu tàn, nhà xiêu đổ một cảnh nát tan,
Hồ xanh nay vẫn xanh nhưng liễu xưa ven hồ tàn úa,
Tôi đứng im lặng nhìn, nhìn tháp cũ bóng soi hồ Gươm,
Tháp kia sao lạnh lùng như giấu muôn e thẹn căm hờn.
Nước nghiêm trên hồ bao phen gió run hồn nước,
Chinh chiến hung tàn, ngất cao khói sương mờ gương,
Hồ ơi! Mi đã từng phen chứng kiến phút qua,
Ngày nào mi thấy đời sống đầy hoa?
Hà Nội yêu quý! Là chốn tôi hằng mến yêu,
Là nơi khi trước, tôi tìm làm nơi gửi thân,
Hầu quên những mối sầu khổ, đớn đau tiêu điều,
Hồn tôi đã mang thầm kín sớm chiều.
Hà Nội yêu quý,
Là chốn lịch sử ngàn năm,
Là trái tim của Việt Nam,
Là chính hồn Việt anh dũng.
Là nơi đẫm thắm, máu xương biết bao anh hùng,
Chính nơi muôn đời ghi dấu,
Sử xanh thắm ghi chiến công.
Hà Nội yêu quý,
Cầu chúc cho ngày ấm êm,
Rày mau chấm dứt tháng ngày than khóc ưu phiền.