Dương Liễu (Hải Phòng)

Nghe tên Dương Liễu và nhất là khi đã gặp, đã quen thì mới thấy, không hiểu tại sao nữ ca sĩ nổi tiếng đất Cảng này lại có vóc dáng đẹp và mảnh mai như giai điệu bài hát Nga “Cây liễu” đến thế.

Cứ nhìn Dương Liễu chầm chậm bước ra sân khấu là tưởng tượng ngay đến câu hát: “Chiều ơi sắc nắng bay phương nào – hoà cùng sông nước rì rào - bờ sông in bóng liễu yêu kiều – thì thầm như muốn nói nhiều ...”.

Sau đó, nghe Dương Liễu hát, lại biết thêm về những thăng trầm mà cô đã trải nghiệm trong cuộc sống, trong tình yêu thì thấy sao đúng quá với đoạn sau của bài hát: “Liễu xanh xanh nghiêng bến bờ - nhớ em yêu nới xa đợi chờ - nói đi em vang trong chiều thương nhớ - tình ta ở nơi nao?”

Hồi ấy, vào đầu thập kỷ cuối thế kỷ trước, nhắc đến ca nhạc Hải Phòng người ta thường kể đến các ca sĩ: Lâm Phương, Việt Hoàn, Dương Liễu, Hương Liên ... Khi đó, giọng Dương Liễu mảnh như dáng hình của cô. Mảnh, trong veo và lanh lảnh. Nghe Dương Liễu hát “Huyền thoại Hồ Núi Cốc” (Phó Đức Phương) có cảm giác rất sương khói của những hoàng hôn nơi mặt hồ này. Nhưng khi hát “Mùa xuân” của Ngọc Đại, lại thấy một Dương Liễu tươi tắn, thậm chí hơi trẻ thơ bởi giai điệu lạ lẫm này: “Bên nôi em đòng đưa ... đòng đưa”. Nhạc sĩ Nguyễn Cường là một người rất cẩn thận trong việc chọn ca sĩ thể hiện tác phẩm của mình. Cũng phải thôi. Nhờ thế mà Y Moan thành danh. Siu Blak thì hát đến nỗi người nghe quên cả vóc dáng mập mạp của cô, quên đến tự tin khi tham gia cuộc thi “Bước nhảy hoàn vũ”. Vậy nên khi đã lọt mắt xanh của chàng nhạc sĩ Hà Thành này, quả là một câu chuyện không thể đùa được. Khó thế nhưng Dương Liễu đã được Nguyễn Cường chọn thể hiện “Một chiều Hải Phòng”. Và Dương Liễu đã thành công. Cái chất giọng tự nhiên của cô cùng với dáng mảnh mai trong trang phục lính hải quân đã khiến cho Dương Liễu chinh phục hoàn toàn khán giả màn ảnh nhỏ: “Một chiếc lá - một chiếc lá xanh xanh - bỗng rơi vào vai áo - chiếc lá bay thật nhanh ...”. Bữa đó nghe Dương Liễu hát, có nhà thơ đã viết: “Anh lót chiều Hải Phòng bằng ngàn mắt lá lao xao / Đi bên em như cây đâm rễ mới / Và gió làm chiều cong xuống tím nơi đâu / Anh vẫn đi bên em như đi bên thành phố vạm vỡ / Như cây đơm hoa thấy anh trai trẻ hơn em / Và ta có thể chìm vào thuỷ triều lên.”

Vào đầu thế kỷ mới giống như Việt Hoàn, Dương Liễu đã lên lập nghiệp ở Hà Nội. Với giọng hát ấy, cô đã để lại nhiều ấn tượng trong giới nghe nhạc sành điệu ở Thủ Đô. Nhưng mọi ước muốn đã hoàn toàn thay đổi khi cô có thêm bé Linh - một bé gái rất dễ thương. Cây liễu của đất Cảng lại về với đấtCảng. Nhưng những trải nghiệm của nhiều năm tháng ở Hà Nội đã khiến giọng hát Dương Liễu “nặng hơn trước” rất nhiều.

Mới đây, về Hải Phòng nghe Dương Liễu hát cùng Duy Thái “Lời của gió” trong cuộc vui của bạn bè và sau đó, nghe cô hát tại Bar “Carmen” ở nhà hầm Hải Quân cùng ban nhạc sành điệu có cây Guitar Trịnh Thi Giang - một nhà thơ, nhạc sĩ đầy triển vọng của thế hệ trẻ Hải Phòng (con trai của cặp vợ chồng nhà thơ Trịnh Hoài Giang và Dư Thị Hoàn), thấy một Dương Liễu đã thật chín trong cảm xúc, đã thật bình tĩnh trong xử lý. Khi trò chuyện với Dương Liễu và khẳng định sự lớn vượt của cô hôm nay, cô nói rất thản nhiên, rất Hải Phòng: “là vì đời đã vả vào má nhiều cái tát, nên mới trưởng thành như hôm nay”. Cũng phải, có ai ở đời mà không chịu những bài học dành cho số phận mình. Điều quan trọng là có dám đứng lên từ ngay chính nơi mình vấp ngã. Có lẽ với sức nặng của giọng hát hôm nay, Dương Liễu sẽ thể hiện “Một chiều Hải Phòng” còn ấn tượng hơn ấn tượng trước đây, mặc dù Nguyễn Cường đã khẳng định không còn ai có thể thay thế Dương Liễu trong “Một chiều Hải Phòng”.

Người Hải Phòng đích thực và cả những người yêu Hải Phòng đã bao giờ quên: “Và em đi bên tôi cơn gió sạch lòng – cơn gió biển Đông vạm vỡ những con tàu – và tôi đi bên em thành phố của tôi – thành phố biển khơi - rạng rỡ mắt môi cười ...”(Một chiều Hải Phòng)

Nguyễn Thụy Kha 

Các ca khúc do Dương Liễu (Hải Phòng) trình bày (2)

Bình luận (0)