Anh ơi khoan vội bực mình, Em xin kể lại (mà) phân minh cho anh tỏ tường.
Anh cứ nhủ rằng em không thương, Em đo lường thì rất cặn kẽ, Chính thương anh nên em bàn với mẹ, Phải ngăn anh không đi chuyến ngược Lường.
Giận thì giận mà thương thì thương, Giận thì giận mà thương thì thương, Anh sai đường thì em không chịu nổi, Anh ơi anh, xin đừng có giận vội, Mà trước tiên anh phải tự trách mình.