BCĐCNT
Đăng nhập
Đồ — Đỏ
Rê — Đen
Mi — Trắng
Fa — Xám
Sol — Xanh lá
La — Xanh dương
Si — Tím
Chi tiết
BCĐCNT

Quê anh quê em

Thể loại: Cải lương
6.266 22/2/2012

Lời dân ca

QUÊ ANH QUÊ EM
Tác giả: Trọng Nguyễn
Trình bày: Phương Bình - Mỹ Châu
*******************************************

Lối
Kể tiếp đi anh chuyện đánh tàu bằng ghe biển, của quê anh vùng sông nước em yêu.
Kể cho em nghe, anh hứa sẽ kể nhiều... nhưng em phải hát, hát thật thanh như tiếng chim rừng buổi sáng.
Vâng! Em hát đây, em hát bài núi rừng gọi cánh chim sương.

Phước Châu
Hoa nở đầy trên núi.., chim chưa về chim vẫn bay..,
Khi vắng lâu rừng đợi, thương nhiều núi cũng ngóng trông.
Hãy về xây tổ ấm êm.
Cây rừng mình lại lên. Xanh xanh lá dựng chồi non,
Chim ơi chim nhớ về mau,
Chim vẫn yêu rừng xanh, em hãy tin lời anh,
Ngày nào chim hót thật thanh,
Rừng vụt ngàn chim sẽ bay quanh.
Trên cây cổ thụ vang lời chim ca…

Vọng cổ
1/.
Anh ơi! Ngày xưa, thật xưa, núi hứa với rừng nuôi cây thành cổ thụ, rồi giặc Mỹ đến pháo bầy bom thảm cạo sạch màu sanh để núi đứng cô đơn nên núi buồn núi giận.
Núi hóa thành những chàng trai phù đổng phi... thường.
Nghiền nát xe tăng quật ngã mấy binh đoàn,
Trả thù cho núi, giữ sạch dòng suối Thủy Tiên, cho đồi Ca Cô có chỗ chim khép về xây tổ ấm.
Để bông sứ tây nở đầy trên đồi đá dựng, và điện rau tần thơm bữa canh chua.
Ơi Bảy Núi quê em, từ Cô Tô đến đồi Tức Dụp, tiếng hát nào cũng thanh như tiếng chim rừng buổi sáng…

2/.
Bên Núi Cấm mười ba ngày đêm em còn nhớ, mấy trung đoàn Mỹ Ngụy hóa đá trên đồi cao,
Núi lại cười, giục hoa bằng lăng nở rộ, đón những đàn con của núi anh hùng.
Chùa Cô Đơn đêm nay chật người dự hội Bảy Núi liên hoan tay bắt mặt mừng.
Múa lâm bong bập bùng bên ánh đuốc, gương mặt mọi người thành vạn đóa hoa.
Chiếc áo núi chưa lành nhưng mối thù được trả, cây lại xanh chồi ôm vách đá đứng lên.
Suối Thủy Tiên reo như bản đàn giao hưởng hòa với núi rừng muôn thở của quê em...

Nói:
Giặc chạy rồi núi lại tiếp tục nuôi cây, để cây thành cổ thụ,
Lúa hai mùa trên mình núi cũng dày bông.
Kìa anh xem, Mỹ Thạnh Tây, Vĩnh Trung, Lạc Quới, lúa tràn đồng ôm chân núi mênh mông.
Em đã hát rồi, còn anh...

Sâm Thương
Anh kể tiếp đi anh
Nơi quê hương đánh tàu bằng ghe biển,
Sao anh cứ ngẫn ngơ ngắm trời xanh dường như xót xa.
Để quay về xa xưa hình dung bao nhớ thương trong đời,
Dù lần này có quên chiều mai anh kể thêm cho tròn.

Vọng cổ

4/.
Anh xin kể đây chuyện quê anh đánh tàu binh Mỹ bằng thuyền câu và ghe biển,
Giữa sóng gió mênh mông với tấm lòng yêu nhà thương xóm nghe mắt cay cay mỗi khi người thân vĩnh biệt sau trận pháo nổ bom ... gầm.
Sóng gió trùng dương còn thua xa từng đợt sóng ngầm,
Đang ngùn ngụt trong lòng người trai quê biển, từ kênh mười bảy Năm Căn đến rạch gốc Viên An.
Làng xóm không còn phải tránh nơi rừng sâu, sống như từng bộ lạc mà ngày xưa nghe mẹ kể.
Cấp nước từng lon đói ăn trái mắm, mà chẳng một ai chịu lìa bỏ nơi này…

5/.
Em nghe nói quê anh ngày nào cũng đánh giặc và đêm tối nào cũng họp lại mừng công. Dưới ánh sáng hỏa châu mẹ cười rạng rỡ, dù ngày mai đói các mẹ không buồn.
Dòng sông quê anh nơi chôn tàu binh Mỹ, con số mấy trăm anh không nhớ kỹ càng.
Chỉ biết đánh để trả thù cho rừng, cho biển, cho xóm làng cha mẹ và em.
Vì thế nên ghe biển thành công sự, nghiệp sóng ra khơi bình dị như bủa lưới giăng câu,
Mỗi chiến công phải đổi bằng xương máu, kìa lời mẹ gọi mênh mông tin chiến thắng bay về.

6/.
Từng cột khói vọt lên giữa biển chiều đẹp quá, như những cây nấm ai trồng trên biển quê anh.
Chiếc tàu binh cùng mấy mươi tên giặc, chìm xuống đáy sâu khi mặt nước đã cài then.
Chuyên quê anh mới nghe như thần thoại, có sức hút diệu kỳ làm ngây ngất lòng em.
Quê anh, quê em chỉ một góc trời nho nhỏ, mà vào chuyện anh hùng chẳng kể hết chiến công…
Thương anh em chẳng đòi vàng đòi bạc mà chỉ đòi anh kể chuyện quê nhà.

Yêu em anh có chọn lựa gì?
Miễn em là du kích biên thùy anh yêu,
Gái Bảy Núi mà yêu trai Đất Mũi
Xứng vợ xứng chồng có phải không em?

Xem thêm
Bình luận
Chưa có bình luận nào