Phảng phất Côn Sơn

Ngâm sổng:
Quê hương em đó, hoa núi ngạt ngào
Đất hồng mở lối, chim hót trời cao
Vi vút rừng thông đọng nghìn con gió
Bao nhiêu hương đằm thắm dạt dào


Luyện năm cung :
1- Ngàn áng mây hồng, trôi lướt tầng không
qua những đồi nương,
một vùng nghìn tía muôn hương phô bày
2- Nơi này Côn sơn hoa lá chen dày, ríu rít ong bầy
chao cánh đua bay, đi tìm hoa cho đời mật sắc,
ngất ngây tình đời,
mênh mang giữa đất trời
Lối mòn sim nở tím hoa, suối hát ngàn lời ca
3- Nghe lòng nao nao, đứng giữa Thạch bàn,
nghe gió reo trên ngàn
Đây hồn Nguyễn Trãi xa xăm,
tiếng thơ vọng đau bờ trúc,
sáu trăm năm chưa mờ
bóng cây như đợi chờ
Sân chùa hoa rụng ngẩn ngơ, tìm về ngàn xưa ......

Bình luận (0)