Chi tiết

Ngày giỗ nhớ cha

Soạn lời: Viễn Châu
Trình bày: Tấn Tài
Thể loại: Cải lươngLàn điệu: Vọng cổ
1.022 17/10/2024
lieub1 năm trước

Lời dân ca

NGÀY GIỖ NHỚ CHA

Soạn giả: Viễn Châu

Trình bày: Tấn Tài



LỐI THƠ

Ơn nào nặng bằng ơn sinh dưỡng

Nghĩa cù lao lấy lượng nào đong

Con nhớ ngày hôm nay là ngày kỷ niệm của phụ thân

Nhưng đường cách bức nên không tiện về quê cũ...


VỌNG CỔ

(Câu 1)

Chim xa rừng còn thương cây nhớ cội, thì người ly hương thất thổ vẫn ưu tư thương nhớ một phương... trời… Tôi biết xóm làng tôi đã bao phen vật đổi sao dời. Tôi ra đi với tấm lòng trong trắng, và tâm hồn mình chưa vướng bụi phù hoa. Hai mươi năm cát bụi đường xa; ai lạ, ai quen, ai khanh tướng công hầu. Ai êm đềm trong nệm gấm chăn bông, mình vẫn lạnh lùng với cầu sương điếm cỏ.


(Câu 2)

Hồi chuông chiêu mộ âm vang trong gió lạnh, mình vẫn ngồi đây nuối tiếc mộng xuân thời. Chiếc áo thư sinh đã hoen ố bụi đời. Con bỗng nhớ lời Cha dạy con từ thuở bé: “ Phụ mẫu tại đường bất khả viễn du”. Nay đời con như chiếc lá mùa thu, đang phiêu bạc giữa bốn bề bão tố. Rồi lắm khi rũ áo phong sương trên gác trọ, để lặng nhìn xe ngựa cõi phồn hoa.


(Câu 4)

Khi con vừa bước chân lìa xa quê hương thì tuổi thanh xuân còn thắm tươi như hoa mộng. Rồi đến nay cuộc sống gian truân giữa thành đô hoa lệ khiến nên mái đầu xanh đã nhuộm trắng bụi giang... hồ… Đường về quê cách trở mấy con đò.

Còn đâu chí liệt oanh toan vá trời lấp biển, còn đâu những mảnh tình lãng mạn tự ngày xưa.

“Giục phá thành sầu tu dụng tửu,

Túy tử túy đảo sầu tử sầu”.

Đường vào thôn chưa phai mùi khói đạn, mà quả tim côi đã nứt rạn bao lần.


(Câu 5)

Con nghe trong tiếng chuông khuya có mùi trầm hương phảng phất, ngày giỗ của Cha con không thể quay về.


(Qua Lý con sáo)

Sầu dâng tràn lê thê

Con hình dung những buổi sương mờ

Cha ra đứng ngóng con đò.

Chờ con về tròn câu hiếu nhi

Bao tháng năm để Cha sầu bi.

Rồi đến ngày lìa xa thế gian

Cha cố níu hơi để mong chờ con.


(Trở về vọng cổ)

Ôi, nghĩa cù lao con báo đáp chưa tròn.


(Câu 6)

Gà báo hiệu bình minh xao xác, lá lìa cành tan tác dưới sương mai. Hai mươi năm dâu biển đổi thay, nhưng tâm trí vẫn hoài vọng chân trời quê cũ. Bến trúc giang trăng còn soi cổ độ, mà người Cha hiền đã khuất bóng ngàn dâu. Hỡi mấy chiếc chim ngàn nối cánh về đâu, cho tôi gửi đoạn sầu về bến cũ.

Khi tôi ra đi thì ngập trời vang tiếng súng, mà hai mươi năm sau vẫn rền vang lửa đạn tơi bời.

Cha ơi! Ngày giỗ của Cha con không được về quê.

Con xin thắp nén hương lòng trong tâm tưởng.

Mồ Cha cỏ phủ rêu mờ

Con chẳng bao giờ đền đáp nghĩa cù lao./.


Xem thêm
Bình luận
Chưa có bình luận nào
Trang chủ
Bình luận
Tìm kiếm
Thư viện
Cá nhân