Lời dân ca
Mục hạ vô nhân (目下無人) - thơ Nguyễn Khuyến
Hát:
Mục hạ vô nhân, chúng anh đây mục hạ vô nhân,
Nghe em nhan sắc lòng xuân anh dạt dào,
Dù em mặt phấn má đào.
Mặt phấn má đào, dù em mặt phấn má đào,
Dửng dừng dưng anh cũng chẳng có thèm trông mà làm gì,
Lấy anh, anh cho đi trước làm gì.
Đi trước làm gì, em lấy anh cho đi trước làm gì,
Tay thì dắt díu tay thì quàng vai,
Vén tay sờ chốn em ngồi,
Sờ chốn em ngồi, vén tay sờ chốn em ngồi,
Em thì chẳng thấy, anh thời thở than,
Chứ bâng khuâng như mất lạng vàng,
Như mất lạng vàng, bâng khuâng như mất lạng vàng,
Cái sênh, cái trống, cái đàn ai mang,
Ai ơi thương kẻ dở dang,
Miệng ca tay gẩy khúc đàn tương tư,
Chẳng yêu chẳng nể chẳng vì.
Chẳng nể chẳng vì, chẳng yêu chẳng nể chẳng vì,
Cũng liều nhắm mắt bước đi cho đành,
Một duyên hai nợ ba tình.
Hai nợ ba tình, một duyên hai nợ ba tình,
Chữ duyên chi vướng, mối tình ai mang,
Kẻo còn đi nhớ về thương,
Kẻo còn để mối tơ vương bên lòng,
Đôi ta chút nghĩa đèo bòng.
Chút nghĩa đèo bòng, đôi ta chút nghĩa đèo bòng,
Dẫu mòn con mắt, tấc lòng dám sai,
Ngại ngùng những bước chông gai.
Những bước chông gai, ngại ngùng những bước chông gai,
Trần gian nhỡn nhục nào ai biết gì,
Cái tình là cái chi chi.
Ngâm:
Đố ai lên chốn chợ Trời,
Dẫn anh lên khoắng một vài cái ả nàng tiên.
Hát:
Là cái chi chi, cái tình là cái chi chi,
Yêu nhau phải bảo đường đi lối về,
Đôi ta trót lời thề.
Trót lời thề, đôi ta trót lời thề,
Gần xa dắt díu đi về có đôi,
Tới đâu người đứng ta ngồi,
Khi đàn khi hát những người vây quanh.
Chớ ai ơi ăn ở cho đành.
Người đứng ta ngồi, tới đâu người đứng ta ngồi,
Khi đàn khi hát những người vây quanh,
Chớ ai ơi ăn ở cho đành, chớ ai ơi ăn ở cho đành.
