Một thoáng Hải Dương
Nói thơ: Kia là Ngã ba hàng trước mặt Rẽ phải đưa anh về thị xã Hải Dương Trông kìa anh thấp thoáng trong sương Sông Thái Bình vỗ sóng, cầu Phú Lương soi mình Luyện Năm cung: Làn gió trong lành, bát ngát thơm xa, trên đất quê ta Xốn xang còi tàu khách thiết tha tình đời Đường năm ơi, như mạch máu người theo hướng mặt trời, rạo rực niềm vui ngày đêm đoàn xe náo nức, ngược xuôi chuyên chở hàng thị xã ơi rộn ràng nối liền Đất cảng quê hương về thủ đô Nói vần: Qua cầu Lương anh ghé vào thị xã Đất thành Đông duyên dáng đậm đà Như có phép hần, ngày đêm đang đổi thịt thay da Chợ búa đông vui, khang trang cửa hiệu Hát trổ 3: Quê mình Hải Dương thị xã thanh bình sung sức chuyển mình, bát sứ đẹp như tranh máy bơm rền trên quê mới, gọi màu xanh lúa đồng thảm đay tươi chỉ hồng Điểm tô cảnh sắc non sông thắm tươi quê mình thành Đông./.