Lời dân ca
LÒNG MẸ
Tân nhạc: Y Vân
Vọng cổ: Viễn Châu
TÂN NHẠC
Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình rạt rào
Tình Mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào
Lời Mẹ êm ái như đồng lúa chiều rì rào
Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng Mẹ yêu
Lòng Mẹ thương con như vầng trăng tròn mùa thu
Tình Mẹ yêu mến như làn gió đùa mặt hồ
Lời ru man mác êm như sáo diều dật dờ
Nắng mưa sớm chiều vui cùng tiếng hát trẻ thơ.
VỌNG CỔ
(Câu 1)
Công mẹ sanh con ví bằng năm biển lớn. Chỉ có càn khôn kia không bờ không bến
mới sánh được với lòng mẹ thương con vốn không tận không... cùng… Mẹ thương con
từ lúc chưa lọt lòng.
Từ lúc mới tượng hình trong bụng mẹ, mẹ đã reo mừng khi con máy động lần đầu tiên.
Từ đó, những sau mỗi lần con đạp mẹ thêm đau, mẹ mừng thêm chút nữa: "Chắc là con trai, vì con đạp, con chòi!” Lắm khi mẹ ngủ say rồi, mà vẫn phải giật mình tỉnh giấc…
(Câu 2)
Chín tháng cưu mang với mươi ngày lẻ, mẹ đã sớt chia cho con trẻ từng giọt máu trong người. Rồi một sáng chim ca, con của mẹ mở mắt chào đời.
Biển cả mênh mông một mình vượt sóng, mẹ đã tới bờ với niềm hãnh diện thiêng liêng.
Tâm hồn mẹ vui buồn lẫn lộn triền miên lạ lùng khôn tả. Vui vì con mình đã sởn sơ ra đó. Nhưng lại buồn vì khi rời bụng mẹ, có nghĩa là ấm lạnh sẽ riêng con…
TÂN NHẠC
Thương con thao thức bao đêm trường
Con đã yên giấc, mẹ hiền vui sướng biết bao
Thương con khuya sớm bao tháng ngày
Lặn lội gieo neo, nuôi con tới ngày lớn khôn
Thương con Mẹ hát câu êm đềm
Ru lòng thơ ấu quản gì khi thức trắng đêm
Bao năm nước mắt như suối nguồn
Chảy vào tim con mái tóc trót đành đẫm sương.
(Câu 5)
Mẹ ơi mẹ đã ru con suốt cuộc đời của mẹ. Từ chiếc võng thơ ngây, lời ru êm ả đã theo chân con trẻ trên vạn nẻo sông... hồ… Lúc còn thơ giọng ru và điệu võng đã dìu con vào giấc ngủ không giờ. Nhưng đến ngày con khôn lớn, mẹ chỉ ru con bằng ánh mắt bông sen. Con có lỗi lầm chăng, mắt kia chỉ dìu dịu trách phiền. Con đáng thưởng, mắt chỉ biểu lộ một niềm vui man mác. Ôi mẹ già tuổi hạc, mãi ru con đến bạc tóc ưu phiền.
(Câu 6)
Mẹ ơi, nay con đã mòn gót lãng du, còn mẹ già đã tám mươi niên kỷ, nhưng lời ru của mẹ vẫn còn văng vẳng bên tai.
Ầu ơ gió mùa thu mẹ ru con ngủ, năm canh chày thức đủ dìa năm.
Mẹ đã thức với con cho đến ngày tuổi xế.
Bao nhiêu lần mắt kia mờ lệ, chỉ vì thương cho con trẻ còn lận đận nơi góc biển ven trời.
Bao nhiêu lần con bất hiếu với mẹ rồi, nhưng bông sen vẫn giữ ánh hồng phơn phớt.
Vẫn tỏa một mùi hương rất ngọt, như nụ cười của đức Phật Như Lai./.
