Khi đã yêu

KHI ĐÃ YÊU

Cổ nhạc: Đông Phương Tử
Tân nhạc: Phượng Linh
Trình bày: Thanh Nga - Minh Phụng.
*****************************

TÂN NHẠC

Khi đã yêu thì mơ mộng nhiều. Mơ ngày mai pháo nhuộm đường vui.
Mơ vành môi thơm ngát hương đời. Tình kia phong kín mây trời, tin yêu riêng một người thôi.

Khi đã yêu thì lo sợ nhiều. Lo chiều Thu nắng nhạt màu tươi.
Lo niềm yêu chưa thắm tim người.Tình kia thêm vỡ tan thôi, đêm đêm hoen lệ đầy vơi.
VỌNG CỔ
1-
Tình em tha thiết trao nhau, sao anh nói vẫn nghe còn thiếu, anh tham lam anh đòi hỏi hơi nhiều.
Đã nói yêu anh trăm bận sớm trưa chiều. Sao anh muốn nhắc một lời đã cũ khi cuộc tình ước hẹn đến thiên thu ( - ) Sự thật hôm nay không thật đến ngày mai thì ân ái có bao giờ lại cũ. Tình yêu mình em ấp ủ trong tim, anh chớ đi tìm trên đầu môi chót lưỡi.

2.-
Anh đã nói với em từ khi vừa gập gỡ, anh không mơ không mộng anh không ước mong nhiều. Anh chỉ xin em trong giây phút yêu chiều. Khi đã yêu em chớ đễ trong lòng không tỏ, chẵng nói ra cũng không ngỏ điều chi thì sắc đẹp ấy chỉ làm bằng cẫm thạch như khách lữ hành bên vách đá chênh vênh. Em phải nói, phải nói và phải nói, bằng lời riêng nơi khoé mắt đầu môi.
TÂN NHẠC

Bao ước mơ còn trong đợi chờ. Cho nghìn sau nối lại nghìn xưa
Thanh Nga ca :
Cho nguồn yêu dâng tới tim người. Ngày vui hai đứa chung đôi. Khi yêu yêu một người thôi.
VỌNG CỔ
5-
Em hãy đốt tim anh bằng muôn thứ lửa, đừng để cô đơn vây bủa trái tim…hồng. Đễ bước chân anh như lạc chốn non bồng. Tình không cánh nhưng vẫn thèm bay bỗng, anh đi tìm hoài ảo ảnh một mùi hương ( - ) Em phải mặn nồng cho đẹp mãi với đêm xuân, thả ong bướm trong vườn hoa tình ái. Em phải nói xin em đừng ái ngại, hãy nói yêu trăm bận đến ngàn lần.

TÂN NHẠC
Chớ nói tình yêu bằng chót lưỡi đầu môi, bằng khoé mắt xa vời.
Thì dẫu sau này nên câu luyến ái, ân tình còn vương mãi mãi, hương thề trọn kiếp không phai.

Bao ước mơ còn trong đợi chờ. Cho nghìn sau nối lại nghìn xưa. Cho nguồn yêu dâng đến tim người, ngày vui hai đứa chung đôi, khi yêu yêu một người thôi.

VỌNG CỔ
Yêu một người thôi dẫu sao dời vật đổi, mặc gió mưa tuôn hay chớp bể mưa nguồn.
Em phải nói yêu bằng con tim nồng cháy, bằng lời riêng vẻ thẹn với chiều say.

THƠ
Ngày mai đá biết tuổi vàng,
Tình càng tha thiết, dạ càng tương tư.

 

Bình luận (0)