Lời dân ca
Con nước sông dâng đầy,
Nghe thoáng hương hoa bần,
Chiều gió về lao xao,
Nhìn hoa bần thắm tươi,
Hoa trắng trong một màu.
Hoa sắc son dẫu trong ba đào,
Xuồng ai nước trên sông đầy,
Về quê tôi vẵng nghe lời ca,
Hò ơi có bông hoa bần,
Dù đơn sơ ngát hương giữa rừng hoa.
Điệu lý sắt son lan dài trên dòng sông Bảo Định,
Ngọn gió Mỹ Tho ơi hãy đưa khúc dân ca bay về Đạo Thạnh,
Để ru giấc ngủ người con gái kiên trung đang được ấp ôm giữa lòng đất quê mình.
Mẹ gọi tên em hai tiếng Út Vình, ôi thương quá cái tên mộc mạc,
Nghe hiền lành như hột lúa củ khoai,
Buổi sáng nào tà áo em bay, ôm cặp đến trường tóc dài nghiêng nón lá,
16 tuổi xuân cô nữ sinh còn e ấp, chưa dám chép thơ tình vào trang giấy trắng.
Bom pháo giặc át tiếng chim gọi mùa trái chín,
Dòng phù sa hòa máu nặng hờn căm,
Đêm nghe tiếng đất rì rầm, gọi người cứu đất cho mầm xanh đâm chồi,
Bài giảng lịch sử của thầy cô đã làm tim em thổn thức bồi hồi,
Dòng phấn trắng bỗng nhòe đi trước mắt, khi em nhớ tới đồn Bà Dừa và đồn Bà Mắm đầy cột sắt kẽm gai.
Từ giã mộng mơ với hoa phượng vĩ, tiếng ve ngân,
Em xếp sách vở, những chiếc khăn rằn của Mẹ,
Cô giao liên Út Vình ngước nhìn cờ giải phóng,
Trong ánh sáng ngọn đèn dầu đôi mắt rực niềm tin.
Đêm trắng đêm, em vững tay chèo, đưa quân qua bờ sông,
Xin gửi anh nụ cười yêu thương, hoa bần thơm ngát cài lên tóc em,
Kìa vầng trăng sáng soi tuổi em vừa độ trăng tròn,
Nghe vẳng xa khúc ca trên sông.
Tiếng chim quốc gọi hay tiếng em trong đêm vắng khua dầm,
Thương làng quê rướm máu theo gót giầy quân thù xâm lăng,
Dâng trọn tuổi xuân cho quê hương được sống yên lành.
Con rạch Bà Đắc sau nhà em gió về lắt lay đôi bờ dừa nước,
Có phải chăng dừa cũng yêu thương cô giao liên bé nhỏ nên tỏa bóng râm mát dịu giữa trưa hè,
Em đang xúc từng con tép con tôm để kho tiêu cho các chú trong hầm,
Căn nhà lá cô Út Vình bỗng trở thành ấm cúng, khi thành ủy Mỹ Tho chọn làm chỗ dừng chân.
Thương các chú đời cách mạng gian truân,
Tóc điểm muối tiêu chưa một ngày ngơi nghỉ.
Khi trên sông còn ngược xuôi tàu giặc Mỹ thì chuyện tình riêng em gác lại bên lòng,
Ai về Đạo Thạnh quê tôi, dừng chân nghe kể cuộc đời trắng trong.
Hương bần tỏa ngát bên sông, máu em đã thắm trong lòng quê hương.
Chiều hôm ấy rặng bần rũ ngọn, sông nước lặng buồn trời quê mẹ phủ màu tang,
Em đã đứng lên trong dáng đứng hiên ngang, miệng hét lên: các chú ơi lính tới,
Ôi viên đạn kẻ thù xoáy ngực em loang máu, giặc tràn vào thì Thành ủy đã kịp rút đi.
Cầm chặt đóa hoa bần em ngã xuống bên sông, dòng Bảo Định ru em giấc ngủ kiêu hùng,
Cái chết của em đã hóa thành bất tử, cho ruộng vườn Đạo Thạnh phủ màu xanh,
Hò ơi, liệt sĩ Út Vình, tên em sâu nặng nghĩa tình quê hương.