Lời dân ca
Nói lối:
Cầm đi em, nắm cơm gạo hẩm,
Gói muối mè, ca nước lã anh trao.
Ăn đi em, dù mưa dội gió gào,
Lòng của quê hương mãi dạt dào yêu mến.
***
Vọng cổ:
1. Ăn đi em ơi nắm cơm dã chiến, dẫu còn nhiều gian khổ nhưng ấp ủ bao niềm yêu mến vô... ngần.
Em ăn đi đừng e lệ ngại ngần.
Như ngày nào mẹ thường trìu mến nâng niu,
Dành cả cho em từng bát canh rau ốc hẩm hiu,
Máu đổ đất này, mẹ vẫn ở đây,
Trên mỗi gốc cao su gieo từng hạt giống.
***
2. Em ăn đi cho anh nhìn đôi mắt, lại ánh lên cuộc sống xanh mầm.
Chuyện gì đã xảy ra làm sao em hiểu được tận tường?
Giặc chạy rồi, chỉ còn cảnh xơ xác giữa đạn bom.
Nhà em đâu? Ba má của em đâu?
Với bếp lửa những chiều mưa tỏa ấm,
Và tiếng hát mẹ ru em ngủ ngọt ngào trên chiếc võng ban trưa
***
3. Em đâu hiểu vì sao mẹ khóc, khi hát cho em nghe câu hát của quê hương?
Bài ca quan họ dào dạt yêu thương.
Từ xa xưa ấy giữa một chiều nắng ấm, có người đi chôn xác tận rừng cao su.
Em có hiểu vì sao anh mới đến mà từng mái nhà cũng vẫy gọi yêu thương?
Ai đã dạy cho em hát bài ca rất đẹp, có cờ sao và chim đậu quây quần?
***
4. Em có hiểu vì sao áo anh rách nát và cũng đỏ màu đất đỏ như em?
Anh về với mẹ với em, từ đời tăm tối đứng lên.
Đêm đêm ngoài đường lô xe lại chạy rộn ràng,
Từ đây mẹ không còn khóc nữa.
Nhưng đã mất hết rồi giữa một ngày ghê rợn có máy bay và bom nổ xé trời.
“Nóng quá má ơi!” - Em bò trong lửa,
Tiếng em kêu nào đâu thấy trả lời.
***
5. Ai đã bồng em vượt qua cái chết?
Ai đã dỗ em mai mốt mẹ về?
Vắt cơm nguội ai nhường để em ăn trọn?
Đêm giữa rừng ai kể chuyện em nghe?
Làng ta cháy vì đạn bom giặc Mỹ, máu của đồng bào mình lại đổ gốc cao su.
Em hiểu rồi, chính anh Giải phóng đã dạy cho em biết yêu mến, biết căm thù.
***
6. Em biết rồi, má sẽ không về nữa,
Má giờ hóa thành những ông sao.
Đêm đêm soi sáng đường em đi cho em thêm vững bước.
Đêm nay trên tay anh em còn say ngủ, trong giấc mơ em lại hát ngọt ngào.
Em bé Phú Riềng ơi, nếu em hiểu được lòng các anh không dao cắt mà đau.
Cứu em sống? Không! Chưa đủ!
Anh phải làm gì để trả mối thù sâu?