Dâu lười
DÂU LƯỜI Soạn giả: Hà Thị CầuTrình bày: Hà Thị Cầu.*******************   Kể từ ngày em về làm dâu trong nhà này, anh nghĩ rằng em khá chả ai ngờ lại hóa ra hư Đi chợ em (thì) cứ ăn quà trừ, đi tắm em bỏ quên yếm để lư khư cô chạy về Thổi cơm (thời) trên sống dưới khê, tứ bề nhã nhoét tựa hồ như cháo hoa Ăn (mấy thời) hết nồi bảy nồi ba, đầu năm chí cuối em chả làm ra được xu nào. Rửa (mấy) bát em ngồi ngủ gật cầu ao, ngủ trưa chồng gọi kêu làm sao tôi dức đầu. Ăn nói tính em thì cảu nhảu càu nhàu, anh khuyên em nước đổ vào đầu lá khoai Ăn (mấy thời) mợ chả chịu kém ai, hễ nói gánh nặng kêu là hai vai tôi có số thờ Còn (thời) cái tội trai lơ, anh đánh em như là đập mẹt em chả chừa (thời) thôi. Sáng giăng suông (thời) cô nghĩ tối giời, anh khuyên em có một cái nết ngồi cũng không nên Còn (mấy) như giời cái tội ngủ đêm, có hai vợ chồng em cứ đòi nằm giữa nằm bên không nằm Canh (mấy) một cho đến đến canh năm, hễ ai nói chuyện đi với ngủ cô mình chắc thành thần. Sáng (mấy) mai giời lên chợ Đồng Xuân, anh cho em xanh biệt đi mua quần lĩnh thân Ngồi mấy đâu ngồi vô ý vô tâm, đi mua lĩnh nhầm vào phố Mã Mây Mua (mấy) rồi cô diện vào ngay, đi chơi bất hạnh gặp được ngày về làm mưa to Chạy (mấy) vào ruộng lúa nhấp nhô, có ai ra về tôi nhắn thì bố đĩ mang cái bồ hộ cho tôi Tôi (mấy) chui vào bồ ấy tôi ngồi, tôi nhờ anh thì bố đĩ cố lôi tôi về Chồng (mấy) con (thời) ăn ở không biết điều, cứ đi hàng xóm nói dững nhời vợ con  Người làm sao em lại béo trục béo tròn, ăn vụng như chớp ngồi đánh con cả ngàyCòn (mấy) như (thời) cái tội cô dễ thay, cơm nguội tịnh để 8 - 9 - 10 ngày cô cũng xơi…