BCĐCNT
Đăng nhập
Đồ — Đỏ
Rê — Đen
Mi — Trắng
Fa — Xám
Sol — Xanh lá
La — Xanh dương
Si — Tím
Chi tiết

Cô bán sầu riêng

Soạn lời: Viễn Châu
Trình bày: Mỹ Châu, Minh Cảnh
Thể loại: Cải lươngLàn điệu: Vọng cổ
12.523 20/8/2012

Lời dân ca

CÔ BÁN SẦU RIÊNG

Nhạc:
Nữ: Bến nước phù sa chiều xuống lâu rồi,
Sông buồn in bóng nước mây trôi.
Đò nghèo qua sông vắng,
Đìu hiu bên bờ lau lách,
Lá vàng rụng xuống theo mưa.

Có tiếng nhạc xa diều gió theo về,
Như hờn, như oán giữa hư vô.
Đàn buồn xin im tiếng,
Đừng gieo chi sầu nhân thế,
Trong lòng người mãi mong chờ.


Nam: Ớ nầy em, em bé ơi!
Nữ: Dạ, ông gọi tôi? Kìa, ông định đi đâu vậy?
Nam: Tôi, tôi định xuống bến tìm một chiếc đò để qua bên kia sông.
Nữ: Dạ, thì tôi là người chèo đò đây nè!
Nam: Ô, nói vậy em là người đưa đò, may quá!

KHỐC HOÀNG THIÊN:
Nữ: Thưa ông, giờ nầy chắc không còn khách sang sông,

Bởi trời sắp tối, tôi cũng định về nhà ngơi nghỉ.
Nhưng nghe tiếng đàn sao không muốn bước chân đi.

Nam: Em cũng thích nghe đàn?
Nữ: Tôi còn biết ca nhiều bản thật buồn.

Nam: Em bé thật là giỏi ghê!
Lát nửa, xuống đò và chèo ra sông rộng,
Tôi sẽ ôm đàn, nắn phiếm so dây.
Đàn cho em ca những bản ca buồn,
Em có vui lòng hay không?

Nữ: Tôi sẽ đưa ông qua bến sông nầy.
Nhưng đàn ca làm gì hở ông?

Nam: Ơ, sao vậy em?

Nữ: Tôi thấy suốt một buổi chiều mưa không dứt hột, ông ngồi co ro trên manh chiếu rách, ôm chiếc đàn dạo từng bản tình ca. Nhạc tuy sầu, nhưng chẳng có người nghe. Có lẽ ông đang mệt lã bởi đói cơm, thiếu áo?

Vọng cổ (câu 4):

Nam: Phải, suốt một ngày thu mưa gió âm u qua từng cơn lá đổ, tôi ngồi co ro bên hè phố vắng không một bát cơm để đỡ dạ no... lòng. Bụng đói, tay run mà vẫn gắn gượng ôm đàn. Dạo khúc nam ai với tơ chùng phím lạc, ca bản kiếp nghèo khi kiệt sức tàn hơi. Dường như ngoài trời, mưa vẫn còn rơi, vậy nhờ em hãy đưa dùm tôi xuống bến. Rồi tôi sẽ lần bước trên đường thôn vắng lặng, để tìm lại mái nhà xưa với quán nhỏ bên đường.

Nữ:
Vâng, để tôi đưa ông xuống đò. Đây, ông ngồi cẩn thận nhé!

Nam:
Được rồi, em đừng lo!

Nữ:
Hò... ơ... sông dài con cá lội biệt tăm, phải duyên chồng vợ...
Hò... ơ... phải duyên chồng vợ, ngàn năm cũng chờ.

Nam:
Tiếng em hò nghe sao êm ái quá! Chắc lời em ca còn não nuột nhiều hơn! Để tôi so dây, sửa lại cung đàn, em ca một bản ca buồn khi đò ngang tách bến.

Vọng cổ (câu 5):
Nữ: Ông hãy so giây trải buồn lên tao phím, tôi sẽ kể ông nghe một chuyện buồn thương qua những tiếng tơ... đồng. Bọt nước phù sa gờn gợn chảy xuôi dòng. Để tôi ca ông nghe một bài ca vọng cổ, kể lại chuyện buồn của cô bán sầu riêng.
Ai mua sầu riêng có ai mua sầu riêng, hãy dừng chân ghé quán em, em đây bán trái sầu riêng, nhưng em không bán tình duyên.

Nam: Trời, bài hát đó làm sao em có, ai dạy em ca những khúc nhạc u buồn. [DỨT XỀ]

Nữ: Mẹ tôi bảo rằng bài hát đó của cha tôi, một nhạc sĩ cũng tật nguyền đui tối.

Nam: Trời ơi, cha với con tình cờ hội ngộ, nhờ bản nhạc buồn em bán trái sầu riêng.


Nữ:
Cha vẫn còn sống hay sao, vậy mà người ta bảo là cha đã chết rồi!

Nam:
Phải, ai cũng tin rằng cha đã chết, nhưng không, cha vẫn kéo dài kiếp sống với cuộc đời oan nghiệt, nên ngày nay mới còn gặp mặt đứa con yêu. Con ơi, mái nhà thân yêu của mình giờ đây có lẽ đã điêu tàn, vách đổ phên xiêu? Còn mẹ con đâu, có còn ngồi trong quán nhỏ bên vệ đường thiên lý?

Vọng cổ (câu 4):
Nữ: Mẹ con đã vĩnh viễn ra đi từ khi vườn sầu riêng bắt đầu đơm hoa kết trái, bởi mòn mỏi sầu tư trong tháng đợi năm... chờ. Một tối mùa thu hiu hắt khói sương mờ. Mẹ con còn dặn con, nếu có gặp người đàn hát dạo và đàn bản nhạc buồn cô gái bán sầu riêng, thì hãy nói với nguời ấy rằng mẹ đã thác rồi xin đừng nhớ đừng thương. Và nếu có trở lại ngôi vườn năm cũ, hãy nhặt lá chết phủ lên nấm mộ, cho ấm lòng ai dưới đất lạnh hoang tàn.

Nam:
Trời ơi, tội nghiệp cô gái quê với tấm lòng chung thủy, tôi đã về đây mà nàng vội bỏ đi đâu?

Câu 6:
Nữ: Cha ơi, cha về đây rồi có ở lại với con không, để vun quén lại ngôi vườn hoang phế? Để nghe trong tiếng gió mơ hồ kể lể, một tâm sự buồn của cô gái nhỏ miền quê. Ngồi đợi chồng trong quán lá tiêu sơ, đôi mắt lệ rưng rưng sầu dỉ vãng. Khách qua đường mỗi khi có hỏi, mẹ chỉ gục đầu cúi mặt làm thinh. Đợi chờ đã mấy mùa xuân, sầu riêng rụng lá cố nhân xa rồi.

Mẹ thác rồi buồn lắm cha ơi, ngôi vườn cũ giờ đã thành hoang phế.
Kìa, sao cha bổng rưng rưng ngấn lệ, đôi mắt tật nguyền nức nở giọt sầu rơi?

Cha, cha khóc phải không cha?

Nam:
Phải, cha nghe trong tiếng gió chiều phảng phất, như mang về hương vị trái sầu riêng. Tuy đôi mắt tối tăm, nhưng khi cha vẫn hình dung chiếc quán nhỏ bên đường, có người quả phụ đưa tay quấn vành khăn trắng.

Vọng cổ (câu 4):
Nam: Người ấy là một cô gái đã sống trong nỗi nhớ thương và trong muôn ngàn khổ hận để cho nụ cười tươi tắt lịm giữa môi... hồng. Bên quán lá đơn sơ năm tháng đợi tin chồng. Giờ đây lá sầu riêng đã thay lời thơ vĩnh biệt, chôn lấp lâu rồi bóng dáng bạn tình chung. Còn cha giờ này chỉ là một kẻ phế nhân, cả sự nghiệp chỉ có một chiếc đàn long phím. Khi ra đi khắp trời mù lửa loạn, mà ngày về qụê vẩn còn u ám khói mây chiều.


Con, con hãy đưa cha đến mộ của mẹ con, rồi con hãy ca bản nhạc mà mẹ con đã dạy cho con ngày trước.

Nữ:
Vâng, để con đưa cha đi.


Nhạc:
Ai mua sầu riêng, có ai mua sầu riêng,
Hãy dừng chân ghé quán em,
Em đây bán trái sầu riêng,

Nhưng em không bán tình duyên.


Dù cho má thắm thôi hồng,
Sầu riêng chan chứa trong lòng,
Khách đa tình xin chớ vấn vương,
Để em còn đi bán sầu riêng.

(Về vọng cổ câu 6)
Nam: Có phải hồn em về trong gió lạnh, theo lá sầu riêng loáng thoáng trên mồ.
Em ơi, hãy về đây nghe bản nhạc năm xưa và nghe con kể hết một chuyện tình tan vỡ.

Nữ:
Người đi cuối nẽo chân trời, lỡ cả cuộc đời cô gái bán sầu riêng.

Xem thêm
Bình luận
Chưa có bình luận nào