BCĐCNT
Đăng nhập
Đồ — Đỏ
Rê — Đen
Mi — Trắng
Fa — Xám
Sol — Xanh lá
La — Xanh dương
Si — Tím
Chi tiết

Chuyến xe Tây Ninh

Soạn lời: Thanh Hiền
Trình bày: Thanh Tuấn
Thể loại: Cải lươngLàn điệu: Vọng cổ
232 23/9/2024
lieub1 năm trước

Lời dân ca

CHUYẾN XE TÂY NINH


Soạn giả: Thanh Hiền

Trình bày: Thanh Tuấn



(XANG XỪ LÍU)

Có một chuyện vui nhỏ trên… đường

Nên chép lại khúc ca

Tôi quen với cô bạn đường xa

Bạn đường xa nên hoá ra gần

Lên xe nhường nơi bạn chọn

Nhường lời bạn trao

Bốn bề sắc áo màu hoa

Bốn bên gần xa tiếng cười

Xe lên đường, mời cô chọn chỗ

Tôi ngập ngừng, rồi bước theo lặng lẽ

Ở phía sau lưng có tiếng của ai cười khúc khích

Nghe như tâm tình riêng

Gọi gió chớm sang xuân.


(VỌNG CỔ)


(Câu 1)

Xe Tây Ninh sáng nay chuyển bánh, chở những niềm vui hớn hở đón xuân… về… Bó hoa trong tay tôi như bỡ ngỡ e dè. Xe lao nhanh trên đường trải rộng, mà mỗi người trông gương mặt đã là hoa. Cô gái ngồi bên mến khách đường xa, mới cất giọng làm quen qua nụ cười hiền. Chuyến xe về đầy đặn ngày vui, mà đường thành phố Tây Ninh tôi vừa đi một nửa…


(Câu 2)

Lên xe nhường chỗ bạn ngồi, nhường nơi bạn dựa, nhường lời bạn trao. Một vùng nhà thấp lúa cao, qua cầu sóng vỗ nôn nao đôi bờ. Em đi Giang Tân còn anh về thị xã, bạn cùng vui em kể chuyện nhà. Em vừa được thư người thương hớn hở gửi về. Tới thăm bạn giữa ngày nghĩa vụ, chỉ có đôi dưa hồng và một tấm lòng son. Việc nhà sau trước giao em, lúa tăng hai vụ phải khơi dòng kinh sâu. Bỗng ngày nắng lửa thức với trăng sao, chắt chiu gầy dựng cho đẹp giàu quê hương…


(LỐI)

Xe dừng lại bên đồng chợ Trạng

Thơm bốn bề vườn ruộng vàng mơ

Dáng dịu hiền đẹp tựa bài thơ

Em cười nụ rồi nhìn tôi lặng lẽ


(Câu 5)

Rồi xe qua mặt cầu nhè nhẹ, lòng say theo chuyện kể ân… tình… Phải đâu xa mà ta lại thương mình. Thương luống cày nghĩ suy trăn trở, thương bàn tay nhỏ gieo mầm cho chín đỏ ước mơ. Cho người mình yêu tin tưởng ở miền xa, rằng nơi ấy một sắc trời xanh em thương nhớ. Anh hỏi tên chi, em cười rồi nói nhỏ, em tên Thơ nhà em đó cũng gần.


(Câu 6)

Xe lên đường, tôi ngước nhìn bốn phía đồng xanh, tìm ngôi nhà tranh trong làng xanh bất tận. Chợt nghe như tiếng người thương căn dặn, phải chắt chiu, gầy dựng cho giàu đẹp quê hương. Quá đỗi thương tâm tình đó thuỷ chung, quê hương là xuân, em là mai vàng rực rỡ. Em ơi, chuyến xe này anh về với Tây Ninh nhe, hẹn lại ngày mai anh ghé thăm cô bạn trẻ. Bó hoa này em manh về dâng mẹ, rằng hoa xuân của người bạn quê nhà.


Em nhìn tôi, đỡ bó hoa

Thương sao đôi mắt nhìn xa em cười

Em ơi, xuân đó đường vui

Xuân đằm thắm đang trên đời nở hoa./.


Xem thêm
Bình luận
Chưa có bình luận nào