BÀI CA CỦA NGƯỜI XÂY DỰNG(*)
Vỉa:
Nơi đây mây núi giăng hàng
Dựng nên giàn giáo sánh tầm trời cao.
Quân tử vu dịch:
Núi sông gọi lên đường xây dựng
Chào con suối, hoa ban nở rộ
Cuộc đời rộng mở
Những công trình tầm cỡ vươn cao
Nắng trưa mưa dội, quản chi gian khổ.
Em băn khoăn, xưa chỉ có chiếc rìu
Dù tre nứa cũng xây nên tổ ấm
Chưa quen vôi vữa nhà cao lớn
Lạ lùng như chim mới xa rừng
Sáng chói trong tim, vâng theo lời Bác
Đất đau nhói, đồi xưa bom phạt,
Đã mọc lên nhà ngói ngút trời
Tiếng máy reo vui điện sáng lưng đồi
Trong căn phòng rộng vôi vữa thơm tươi.
Bé thơ tiếng khóc chào đời
Vọng vang vách núi tiếng cười mừng xuân.
Đôi chân không mỏi em đi muôn nơi
Băng núi xuyên rừng, suối nguồn đầy vơi
Công trình đang đợi như Bác hằng mong
“Non sông to đẹp đàng hoàng”,
Tay nghề em đã vững vàng dựng xây
Khi em đến, hoang vu đồi núi
Khi em đi nhà ngói vút lưng trời.
(1977)
(*) In trong tập Tháng năm xây dựng – Ty VHTT Hà Sơn Bình xuất bản năm 1977.