1-
Đêm bên tượng đài anh,
Nồng nàn hương gió biển,
Gió nói gì cùng anh,
Mà sóng dạt dào nỗi nhớ.
Đêm bên tượng đài anh,
Lời hát rơi vào thinh không,
Chỉ có tâm hồn lắng đọng,
Từ trong sâu thẳm, nhớ anh, nhớ anh.
2-
Đêm bên tượng đài anh,
Lặng thầm nghe sóng vỗ,
Tiếng sóng hòa lời ca,
Bài hát nặng tình đồng chí.
Đêm bên tượng đài anh,
Bầu trời sao sáng tỏ,
Vầng trăng nào thức đó,
Như vẫn cùng anh canh giữ cuộc đời.
(*)
Nhớ, ai còn nhớ, ai còn nhớ,
Quê hương một thời đạn bom.
Máu ai đã thấm, ai đã thấm,
In sâu vào trong lòng đất.
Giờ thành hoa nở, bên tượng đài cao, như tình nhắn nhủ,
Với quê hương, với đồng đội, với bạn bè.
Mấy ai còn nhớ, xin đừng vội quên,
Mấy ai còn nhớ, xin đừng vội quên.
(**)
Tóc ai bạc trắng, ai bạc trắng,
Đêm đêm đợi chờ đàn con,
Khóc, ai đã khóc, ai đã khóc,
Khi anh nằm trong lòng đất.
Giờ thành giai điệu, nên lời bài ca, như tình nhắn nhủ,
Với quê hương, với đồng đội, với bạn bè.
Mấy ai còn nhớ, xin đừng vội quên,
Mấy ai còn nhớ, xin đừng vội quên.