Ở nơi ấy vườn cây uốn quanh ven bờ sông
Rộng mênh mông cánh đồng cò bay thẳng cánh
Ở nơi ấy có người bạn tôi mến thương
Mắt đen đen như hạt nhãn lồng.
Ở nơi ấy càng vui xiết bao khi mùa lên
Đẹp trăng khuya cuối vườn bầy ong say mật nhãn
Ở nơi ấy có thuyền ngược xuôi khắp nơi
Nhãn quê tôi thơm ngọt tiếng cười.
Tôi rời xa nơi ấy, qua vài mùa nhãn rồi
Hỡi quê mới thân yêu, ta cùng người trồng nhãn mới
Tôi rời xa nơi ấy là muốn đem về mùa xuân cho quê hương tôi.