Bao đợi chờ ta đâu ngờ
Nay được về với Huế mộng mơ
Với sông Hương lờ lững đôi bờ
Thấp thoáng nón bài thơ
Như vầng trăng nhỏ đung đưa
Sông Hương
Ai đong cho con nước vơi đầy
Nhưng chẳng thể đong
Mối tình ta không bao giờ vơi
Với Huế bao mến thương
Với sông Hương, với núi Ngự
Với cố đô ngàn năm yêu dấu rất đỗi thiêng liêng
Đã trọn vẹn giữa miền thương nhớ trong ta.
Bao đợi chờ ta đâu ngờ
Nay được về với Huế mộng mơ
Với sông Hương lờ lững đôi bờ
Thấp thoáng nón bài thơ
Như vầng trăng nhỏ đung đưa
Ta nghe
Ai đang pha khoan nhặt mái chèo
Vang vọng dòng sông
Tiếng lòng ta chung nhịp hòa theo
Ơi Huế sao dễ thương
Giọng Huế nghe chan chứa bao tình
Với dáng ai mềm thân áo tím rất đỗi thân quen
Như thuở nào đã từng gắn bó
Ôi đẹp sao nhớ làm sao
Hẹn bền lâu ta sẽ về với Huế, Huế ơi!