1-
Em đón anh về thành Vinh quê em,
Nghe gió biển ru dòng Lam êm đềm,
Người người thân quen sống vui trong tình thương,
Đây những công trường thành phố bình minh,
Câu hát ân tình người em gái quê mình.
Đây thành Vinh, qua bao giông lửa Vinh vẫn kiên trung,
Cửa ngõ miền Trung đẹp thêm thành phố đỏ,
Kìa những con đò gióng giả ngược xuôi,
Cầu ta nối nhịp đôi bờ dòng Lam.
Ôi đẹp sao, trăng treo trên đỉnh núi Quyết trắng trong,
Giọng nói miền Trung ngọt ân tình xứ Nghệ,
Tiếng hát câu hò vang vọng trời xanh,
Thành Vinh sáng ngời nắng tỏa bình minh.
2-
Anh đã đi về thành Vinh quê em,
Nghe sóng nhạc êm thành Vinh lên đèn,
Lửa hàn đêm đêm sáng lên trên tầng cao,
Soi bóng sông đào lờ lững nước lượn quanh,
Qua những căn nhà đẹp tươi bóng cây xanh.
Đây thành Vinh, qua bao giông lửa Vinh vẫn kiên trung,
Cửa ngõ miền Trung đẹp thêm thành phố đỏ,
Kìa những con đò gióng giả ngược xuôi,
Cầu ta nối nhịp đôi bờ dòng Lam.
Ôi đẹp sao, trăng treo trên đỉnh núi Quyết trắng trong,
Giọng nói miền Trung ngọt ân tình xứ sở,
Tiếng hát câu hò vang vọng trời xanh,
Thành Vinh sáng ngời nắng tỏa bình minh,
Thành Vinh sáng ngời nắng tỏa bình minh.