1-
Yêu mây núi anh về quê em,
Khi xuân tới tiếng khèn vang lên,
Tây Bắc quê em bức tranh đẹp muôn màu.
Rừng xanh xanh, núi xanh xanh,
Mai, đào khoe sắc thắm,
Bao em thơ tung tăng trong nắng ấm,
Tiếng em ca vọng qua vách núi.
Kia con suối bao đời đau thương,
Khi mưa lũ nước tràn mênh mông,
Tới hôm nay nước đã đổi thay dòng,
Có nhà máy thủy điện soi mình bên dòng suối (ớ ơ),
Có máy xay, máy xát vang tiếng hát,
Vui điệu xòe dưới ánh điện sáng trong.
2, 3-
Khi sương sớm đã dần dần tan,
Anh lên núi ngó về quê em,
Như chiếc nôi xinh nơi đất mẹ ân tình.
Chiều sương lặng khói xanh lam,
Bên nhà sàn xinh xắn,
Vang vọng xa lời ca em bên suối,
Các dân tộc hòa chung tiếng hát.
Yêu con suối, cánh rừng bao la,
Yêu nương sắn, cánh đồng quê ta,
Tây Bắc hôm nay đã thay đổi nhiều rồi,
Đảng bảo ta trồng rừng, chăm cây lúa,
Trồng thêm màu cho nay rồi no ấm,
Tây Bắc quê em bức tranh đẹp mùa xuân.
Kết: Bức tranh đẹp mùa xuân.