Một sớm mùa xuân vương vấn khói sương,
Em đưa anh đi thăm phủ Thiên Trường.
Con đường hành hương sao êm đềm quá,
Hình bóng người xưa dắt thêm bước chân.
Đây điện Trùng Quang, này đền Cố Trạch,
Vết cũ dấu xưa trên từng viên gạch,
Từng nét hoa văn trải mấy thăng trầm,
Nghi ngút hương thơm dâng Đức Thánh Trần.
Về Thiên Trường,
Nghe rừng liễu reo ca,
Gợi nhớ điện Trùng,
Hoa lung linh bao màu áo,
Soi bóng nước hồ sen,
Đi bên gốc cây già,
Thả hồn theo dĩ vãng.
Về Thiên Trường,
Lắng nghe tiếng chuông chiều,
Từ chùa Tháp Phổ Minh,
Để lòng ai bâng khuâng.
Giữa trời nước mênh mông,
Càng yêu quê hương Nam Định,
Và yêu điệu hát chầu văn quê mình,
Và yêu điệu hát chầu văn quê mình.