Lời bài hát
Con thuyền bồng bềnh trong đêm trăng trên hồ Thác Bà
Mái chèo nhịp nhàng đưa ta về, về lại bến xưa
Nỗi nhớ mung lung về một miền quê một thời dĩ vãng
Cho dù thời gian phôi pha, dù tháng năm dài đi xa
Là những nỗi buồn ngưng đọng trong tim ta
Ơi những mùa xuân, những mùa xuân ngàn tia nắng mượt
Ta tung tăng bơi lội bên hồ
Ơi những mùa đông, những mùa đông sương sa giá lạnh
Những ngày hè nắng lửa mưa giông
Bến nước quê hương vẫn lung linh, lung linh soi bóng đôi ta
Về lại bến xưa, đi trong mênh mông giữa ngàn đảo nhỏ
Gặp lại em vẫn dáng hình mảnh mai thon thả
Dù mái tóc đã điểm sương mai
Anh vẫn thấy ngời trong ánh mắt
Rạo rực ước mơ và nồng nàn chứa chan tình yêu trong anh.
Đọc :
Con thuyền bồng bềnh bồng bềnh giữa đêm trăng trên hồ Thác Bà
Mái chèo nhịp nhàng đưa ta về lại bến xưa
Ơi những mùa xuân, những mùa xuân ngàn tia nắng mượt
Ta tung tăng bơi lội bên hồ
Ơi những mùa đông, những mùa đông sương sa giá lạnh
Những ngày hè nắng lửa mưa giông
Bến nước quê hương vẫn lung linh, lung linh soi bóng đôi ta
Về lại bến xưa, đi trong mênh mông giữa ngàn đảo nhỏ
Gặp lại em vẫn dáng hình mảnh mai thon thả
Dù mái tóc đã điểm sương mai
Anh vẫn thấy ngời trong ánh mắt
Rạo rực ước mơ và nồng nàn chứa chan tình yêu trong anh.
Kết :
Mặt hồ mênh mông, chân trời ngát xanh lung linh điện biếc
Sâu nặng tình yêu với bến xưa.
