Vầng trăng Nà Pẳng

Bản nhạc

VẦNG TRĂNG NÀ PẲNG


Vầng trăng trên ngàn.
Em một mình giặt áo bên suối.
Làn gió mơn man làn tóc mượt dài lung linh ánh vàng.
Vầng trăng Nà Pẳng, từ Khau Lỷ mọc lên tươi sáng.
Dòng nước trong lành chảy từ Khuổi Ca, Nà Ngùa, Gò Vài.
Em là hoa núi.
Đôi mắt em sáng như vì sao.
Nụ cười em tươi như nụ hoa
Cùng tà áo ngất ngây màu chàm.
Em hát điều gì mà xao xuyến lòng ai
Để trăng Khau Mi-à càng sáng lên long lanh
Để sóng suối ngàn toả những vòng rập rờn.
Hỡi cô gái Tày đẹp như hoa đào tiên...

Vầng trăng trên ngàn.
Em một mình giặt áo bên suối.
Thấp thoáng có chàng đi qua tình cờ nghe em hát thầm.
Vầng trăng non ngàn như tâm tình lòng ai lai láng.
Tiếng hát trong lành suối ngàn đêm trăng xao động lòng người.
Nàng gần, sao xa thế?
Như ánh sao xanh trong rừng xa
Nàng gần thế như trong tầm tay
Mà lại cứ xa xăm vời vợi.
Nên hát câu gì để đến tai nàng đây?
Hay cứ âm thầm nghe tiếng sli nàng ca?
Vầng trăng Nà Pẳng toả ánh thầm ảo huyền.
Vầng trăng Nà Pẳng đẹp như hoa đào tiên...

Bình luận (17)

  1. Ngọc Thạch

    Ôi sao đột ngột thế, cách đây 40 ngày (1/12/2017) sau khi đăng 2 bài của anh là Tình ca Tây Bắc và Hà Nội ngày trở về tôi còn gọi điện nói chuyện điện thoại với anh, anh còn hẹn tôi có dịp lên Cao Bằng gọi điện anh đón về thăm nhà.Thật là sinh hữu hạn, tử bất kỳ. BBT xin chia buồn với gia đình nhạc sĩ Triệu Lam Châu.

  2. ThanhNguyễn

    Nhà thơ, Nhạc sĩ Triệu Lam Châu (tên khai sinh Triệu Thế Châu) sinh năm 1952, dân tộc Tày, quê Nà Pằng, xã Đức Long, huyện Hòa An, tỉnh Cao Bằng, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam đã qua đời ngày 9/1/2018 tại Cao Bằng, lễ viếng ngày 11/1/2018.

    Nhà thơ Triệu Lam Châu tốt nghiệp Đại học Mỏ Leningrat, Cộng hòa Liên bang Nga, về nước công tác và giảng dạy trong ngành địa chất, công nghiệp. Ông đã in 14 tập thơ, truyện dịch và sáng tác âm nhạc; được trao các giải thưởng văn học của Hội Nhà văn Việt Nam, Hội VHNT các dân tộc thiểu số VN, Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam và tỉnh Phú Yên. Xin gửi lời chia buồn sâu sắc đến gia đình và bạn bè nhà thơ, nhạc sĩ Triệu Lam Châu./

  3. DiepHa
    Vầng trăng Nà Pẳng lần đầu tiên cháu nghe từ 2003 và đã đi vào lòng cháu như một niềm tự hào về quê hương mình, về con người, cảnh đẹp quê mình chân chất, mộc mạc và đầy chất thơ. Đến cuối năm 2009 được gặp bác, được nói chuyện với bác và được bác giao trọng trách nhận đĩa nghe thử CD "Cao Bằng yêu dấu" từ Hồ Gươm Audio trong đó có 2 ca khúc "Nhớ núi" và "Vầng trăng Nà Pẳng" cháu hạnh phúc vô cùng. Và giờ đây những tình cảm của bác từ miền đồng bằng Phú Yên gửi về quê núi Cao Bằng đã được nhiều người biết đến qua Internet và qua 1000 bản CD Cao Bằng yêu dấu được phát hành. Một lần nữa cháu chúc mừng bác đã có những tác phẩm hay và có nhiều bạn yêu nhạc đồng cảm và yêu thích. Cháu mong có nhiều tác phẩm hay như những tác phẩm cháu đang cầm quyển sổ nhạc trên tay này.
  4. Triệu Lam Châu
    Triệu Lam Châu
    Triệu Lam Châu xin kính chào các bác, các anh chị và toàn thể các bạn thính giả yêu quý. Mấy ngày nay tôi lại vui mừng đón nhận những bạn nghe tri âm mới. Đặc biệt có những bạn lại bỏ công ghi cảm nhận với một tấm lòng ưu ái hiếm có dành cho tác giả. Tác giả xin cảm ơn vô cùng!

    …. chỉ với hai ca khúc của bác/bạn TLC mà đã ngay lập tức đi vào tâm hồn, trái tim của mọi người yêu nhạc…một điều mà tất cả các nhạc sĩ đều ước mơ!... Kính thưa bác Nguyễn Văn Hạnh. Triệu Lam Châu không biết nói gì hơn, chỉ xin cảm ơn bác và xin cố gắng phấn đấu như ước vọng của bác và các thính giả đối với giới sáng tác nhạc nước nhà. Chúc bác sức khoẻ và thắng lợi.

    … Hôm nay lần đầu nghe bài này và ” nghe đi nghe lại” gần thuộc rồi . Cảm ơn Triệu Lam Châu và Vi Hoa đã làm tôi “mất cả giấc ngủ trưa”….Thưa bạn PLN…Triệu Lam Châu lại mỉm cười vui sướng, khi nhận lời bình (và cảm nhận) rất giàu chất nghệ sĩ của bạn, vì Triệu Lam Châu và Vi Hoa đã từng “làm phiền”, “làm mất giấc ngủ trưa của bạn”. Đó là một lời trách cứ về mặt hình thức bề ngoài, nhưng nội dung bên trong là ưu ái biểu dương tác giả và ca sĩ. Cứ mạo muội hiểu như thế được chăng? Triệu Lam Châu tiếp tục sáng tạo để làm sao có được những tác phẩm mới đạt được lời trách dễ thương như thế đó. Xin tâm sự thêm vài dòng nữa bạn nhé. Hồi năm 2007 tôi có làm bài hát “Ngược dòng Khuổi Bẻng” ca ngợi các thầy cô giáo vùng núi Đại Tiến và Ngũ Lão ở Hoà An, Cao Bằng. Trong bài ấy có một câu: Đẹp Nà Tú nắng đưa em tới trường, Ngũ Lão ơi… Khi làm xong bài hát, tôi có hát qua điện thoại cho các thầy cô giáo ở Phân trường Lủng Gà (ở tít trên núi cao gần Hồ Thang Hen – Cao Bằng) – cùng thưởng thức. Rồi có một hôm cô giáo Chu Thuý Cảnh, đi ra thị trấn Nước Hai công tác. Chiều hôm sau cô lại trở vào vùng sâu Ngũ Lão. Xe máy chỉ đến được Uỷ ban xã thôi. Còn từ đó lên Lủng Gà năm cây số toàn đi bộ, đường núi rất dốc. Trời lại nắng nữa. Lúc ấy cô Cảnh nhắn tin cho Triệu Lam Châu đang sống ở Phú Yên: Sao anh lại viết: “… Đẹp Nà Tú nắng đưa em tới trường, Ngũ Lão ơi…” – để em phải đi nắng thế này… Về hình thức cũng là một lời trách, nhưng có lẽ thực chất đó là một tình cảm đẹp của thính giả dành cho bài hát ấy. Kể lại chuyện này, Triệu Lam Châu muốn khẳng định một điều: Tâm hồn nghệ sĩ, nhiều khi không hẹn, mà vẫn gặp nhau…ở những điều rất lý thú đó, bạn nhỉ?

    Kính chào các cụ Nhóm Trường Sa. Triệu Lam Châu xin hầu chuyện các cụ đây ạ. Về tình cảm cá nhân Triệu Lam Châu chỉ muốn xưng con với các cụ thôi. Song Triệu Lam Châu giao lưu với các cụ còn với tư cách là một công dân bé nhỏ của miền rừng biên cương Tổ quốc. Do đó Triệu Lam Châu đành dằn lòng, xin phép được xưng tôi, kính thưa các cụ. Cảm giác đầu tiên khi đọc những lời cảm nhận rất chân thành và ưu ái của các cụ về hai bài hát Vầng trăng Nà Pẳng và Nhớ núi – Triệu Lam Châu rất cảm động. Và tôi cứ nghĩ rằng các cụ là những anh bộ đội cụ Hồ vinh quang nhất, đã có nhiều công lớn đánh giặc giữ nước. Đảng và Bác Hồ vĩ đại là một Vầng hào quang thiêng liêng của dân tộc ta. Và các cụ cựu chiến binh, trong đó có Nhóm các cụ Trường Sa – là những đốm lửa rực ngời của Vầng hào quang ấy. Được những đốm lửa thiêng liêng ấy ưu ái, đồng cảm, động viên trong quá trình sáng tạo văn nghệ - đó là một niềm vinh dự lớn của Triệu Lam Châu rồi đó. Cứ nghĩ vậy, tấm lòng nghệ sĩ của Triệu Lam Châu lại cảm thấy rưng rưng…Trong sâu thẳm lòng mình, Triệu Lam Châu biết ơn các vị tiền bối nhiều lắm. Những năm chiến tranh, các bậc cha ông, bạn bè hy sinh bao xương máu… trong khi đó Triệu Lam Châu được Đảng và Nhà nước ta gửi đi học dài hạn ở nước bạn Liên Xô. Cũng nhờ vậy mà nay tôi có chút ít kiến thức và năng khiếu văn nghệ… Tất cả ý chí và tâm hồn tôi đều thuộc về nhân dân và Tổ quốc Việt Nam yêu quý.

    Kính thưa các cụ. Triệu Lam Châu xin tâm sự thêm chút nữa ạ. Theo lời cụ Ba Đô, thì các cụ đã từng tham gia kháng chiến chống Pháp ở chiến khu Việt Bắc. Vậy thể nào các cụ cũng biết Trung đoàn Cao – Bắc – Lạng (Trung đoàn 174) thành lập ngày 19 tháng 8 năm 1949 ở xã Đức Long quê tôi đó. Trung đoàn trưởng đầu tiên là đồng chí Đăng Văn Việt, chính uỷ đầu tiên là đồng chí Chu Huy Mân (Sau này là Đại tướng, Uỷ viên Bộ chính trị, Phó chủ tịch Hội đồng Nhà nước). Và bố tôi Triệu Thế Kiệt, tức Võ Hùng là Chủ nhiệm chính trị Trung đoàn 174 hồi ấy. Bố Võ Hùng cùng đồng đội của mình đã tham gia đánh trận Đông Khê kịch sử trong chiến dịch biên giới năm 1950.

    Nếu hai bài hát về miền núi biên cương của Triệu Lam Châu, phần nào làm cho các cụ nhớ tới những kỷ niệm đẹp của thời thanh xuân đánh giặc ở miền rừng núi Việt Bắc năm xưa – thì đó là niềm vui và vinh dự lớn cho tác giả. Cảm ơn rất nhiều Nhóm các cụ Trường sa kính mến. Các cụ đã khơi gợi lại những hình ảnh đẹp trong lòng tôi về bố của mình (Võ Hùng). Bố tôi đã mất từ năm năm 1994 rồi. Và chiều mưa này ở Tuy Hoà xa xăm, tôi lại thầm hát bài Ánh sao chiều trên núi khau Mi-à, trong nỗi nhớ khôn nguôi về bố mẹ mình đã khuất núi bao năm ở cố hương Cao Bằng (mà giờ đây mộ hai cụ đang thở phập phồng trong mưa gió bên chân ngọn núi thiêng liêng ấy). Triệu Lam Châu xin học tập và noi gương các cụ cựu chiến binh là sống đẹp, thanh thản và luôn phấn đấu vì sự nghiệp chung của dân tộc. Kính chúc các cụ sức khoẻ và mọi sự bình an!
  5. PLN
    Nghe " êm ái du dương "dễ đi vào lòng người quá tưởng như đang ngồi dưới ánh trăng huyền ảo cuối thu của miền Tây Bắc và những kỷ niệm xưa lại tràn về ,có lẽ nhiều người không sinh ra ở miền núi nhưng đã từng có thời gian sống ở đó hẳn có chung cảm xúc như tôi .
    Nếu TG ko có cảm xúc của một người con của núi rừng thì "tài năng mấy" cũng khó làm ra được sản phẩm âm nhạc như thế này.
    Hôm nay lần đầu nghe bài này và " nghe đi nghe lại" gần thuộc rồi . Cảm ơn Triệu Lam Châu và Vi Hoa đã làm tôi "mất cả giấc ngủ trưa"...