Tôi nhớ bao năm xót xa chìm đắm trong ngục tù,
Ngày ấy reo lên lúa thơm mà dân cày đâu có được bát cơm đầy,
Biển khơi, sông sâu, núi cao còn nhớ chăng cuộc sống nô lệ,
Lời ca ngân lên thành nước mắt, thành muôn tiếng thét căm thù.
Tôi nhớ ông cha chúng ta, từng đứng lên diệt thù,
Nợ máu bao năm chất lên tựa núi, lũ giặc kia bấy lâu vẫn chưa đền.
Còn nhớ tới bao bất công đè xuống dân nghèo ta,
______ đau thương vọng tim gan, sôi trong ký ức muôn người.
ĐK (x 2):
Chân trời bừng lên ánh hồng tươi,
Lưng trời tung đôi cánh thảnh thơi,
Mong ước như hải âu,
Bay lượn tự do cùng biển khơi.
Bao đời hằng mơ ước nào nguôi,
Xuân về cùng đất nước đẹp tươi,
Đem tới ánh tự do,
Lấp lánh đôi cánh chim vượt thác.
Kết:
Còn nhớ khi dân chúng ta vươn cánh ta bay lượn bầu trời,
Hùng vĩ thay đôi cánh bay, giật tung bao xiềng xích ở sông núi,
Tổ quốc non sông gấm hoa, vụt sáng lên một phút lịch sử,
Tự do non sông của ta, tiếng hát với ngàn đời, tung cánh ra khơi.