Giữa núi rừng ngày ấy ba mươi tư chiến sỹ ba mươi tư nụ cười,
Nhưng chung một ý chí sắt thép bền gan dẫu hy sinh sá chi,
Gió rét, mưa rừng, đạn bom, gian khổ,
Sao ngăn được lòng ta khao khát tự do.
Từng đoàn người ra đi không hẹn ngày về,
Những đêm băng rừng vượt núi,
Đất mẹ chở che cho ta chở che cho những người con đất Việt,
Không chịu cúi đầu, trước giặc ngoại xâm.
Một Điện Biên năm ấy, một Trường Sơn ngày ấy,
Là tráng ca lừng lẫy nối đất nước hai miền, một tiếng Việt Nam,
Là tiếng thân yêu trên mỗi người chiến sỹ,
Là máu xương bao nhiêu anh hùng đắp nên.
Tượng đài chiến thắng!
Sừng sững hiên ngang dưới quân kỳ quyết thắng.
Nguyện trái tim đây mãi theo nhịp tiến quân Đường lên phía trước!
Kết: Tượng đài chiến thắng gọi ta đi tới vinh quang!