TỰ NHỦ
Là biển phải có nước
Là rừng phải có cây
Là người phải biết yêu biết ghét
Chung thủy và nhân nghĩa
Tình đời đầy đắm say
Cây nào thì trái ấy
Nhủ lòng chớ quên
Đời ta qua đi như một tia chớp
Gửi trong nhân gian bóng hình mãi mãi
Xin tự hỏi mình : Đâu nghĩa đâu tình?
Để khi nằm xuống cỏ xanh phủ kín
Trên nấm mộ của mình còn có giọt nước mắt tiếc thương.