Em mãi là đóa hoa trinh nữ,
Hương bay bay khắp núi khắp rừng,
Con suối nào em xõa tóc soi gương,
Cây rừng nào che em ngồi đưa võng?
Anh đi tìm em chiều hoang rừng vắng,
Lại nhớ về một thuở Trường Sơn,
Bom đạn thét gào dốc núi chon von,
Con đường xưa đã thành huyền thoại,
Nhưng còn em, em nằm đâu, em ở đâu?
Ơi em gái Trường Sơn trẻ mãi,
Tuổi thanh xuân gửi trọn con đường,
Dòng máu tim em nhuộm đỏ thắm hoa rừng,
Đốt lòng anh cháy ngàn muôn thương nhớ.
Hớ, hờ hớ, hơ hơ, em ở đâu, hãy về đây,
Để anh hát ru em câu hát mẹ ru năm nào,
Sương chiều rơi, mắt lá rừng ngấn lệ,
Khóc thương người em gái Trường Sơn,
Thương nhớ người trinh nữ Trường Sơn.
Kết:
Hớ, hờ hơ, hớ hơ hớ hơ, hơ hờ,
Hớ, hờ hơ, hớ hơ, hờ hơ.