Chiều tàn trên bến Hương Giang lờ trôi,
Bóng chim bay về chân núi xa vời,
Chiều tàn trên bến mang theo hoàng hôn,
Dòng sông buồn mơ chiếu áng mây hồng,
Khóm lau mờ nghiêng mình bên dòng nước.
Trên sông Hương, bến nước mờ chan chứa bao tình,
Hằng Nga vừa lên nhìn qua khóm cây,
Dưới ánh mơ, khách du thuyền lòng đang đắm say,
Hồn tràn nguồn thơ trước cảnh Hương Bình.
Tiếng đàn đâu đây vẳng theo chiều gió,
Vấn vương xui lòng ngẩn ngơ,
Đưa từ xa xa tiếng ca trầm bỗng,
Thoáng nghe u huyền mơ hồ.
Trên sông Hương khách đắm say trong giấc mơ màng,
Rồi bao năm sau lòng ai nhớ nhung những đêm mơ,
Nước ru thuyền nặng tình gió trăng,
Hồn theo giấc vàng vương muôn tiếng đàn.