Ta đi trên thành phố quê hương,
Trong những ngày tiêu diệt bọn đế quốc Mĩ,
Người Hà Nội đã đứng lên,
Quật bầy quạ Mĩ điên cuồng.
Ta đi trên thành phố hôm nay,
Vang mãi lời thề quyết tử đoàn quân năm xưa.
Giờ Hà Nội đã đứng lên,
Người Hà Nội đánh đến cùng,
Vùi sâu bọn giặc xuống bùn đen,
Ta đi giữa sóng căm hờn.
Hà Nội của ta ơi,
Lòng ta như nước sông Hồng thắm đỏ,
Trái tim ta ngập nắng Ba Đình,
Vang trong muôn lòng tiếng Bác, tiếng non sông.
Yêu biết mấy người Hà Nội hôm nay,
Những con người gan góc,
Với chiến công ngời sáng muôn đời.
1-
Nơi đây cô gái Hồ Gươm đã thành chiến sĩ,
Mắt cười vui, ngời lên bóng bao anh hùng,
Thăng Long khí thế tưng bừng,
Đường Hà Nội đẹp bao chiến công.
2-
Yêu sao chiến sĩ Thủ đô giữ từng góc phố,
Cánh đồng xanh vườn hoa thắm khoe màu,
Ta đi giữ lấy quê nhà,
Để Hà Nội ngày đêm hát vang.
Kết: Vì ngày mai ta đi tới cho Thủ đô ngàn năm sáng chói.