1-
Trên đỉnh Trường Sơn ta hát bài ca,
Gửi tới quê nhà bao la, biển xanh sóng vỗ hiền hòa.
Đường Trường Sơn ta qua trái tim sao rộn rã,
Hành quân đi lớp lớp như dòng sông nước chảy dạt dào.
Này Trường Sơn ơi,
Ta đi trong gió, ta đi trong mưa,
Từng ngày, từng tháng là từng bài ca,
Tiếng hát cùng ta vượt qua gian khổ.
Ta băng qua suối, ta băng qua khe,
Từng đồi, từng núi là từng bài thơ,
Viết nên trang sử mới.
Dù bom rơi đất xới bước chân luôn thẳng tới,
Bởi vì ta biết sống, yêu tự do, yêu cuộc đời.
2-
Trên đỉnh Trường Sơn ta hát bài ca,
Đón ánh trăng rằm quê xa, cùng ta bước trên đường dài.
Đường Trường Sơn bát ngát có bao nhiêu ghềnh thác,
Hòa theo trong tiếng hát đem mùa xuân sưởi ấm cuộc đời.
Này Trường Sơn ơi,
Ta đi trong gió, ta đi trong mưa,
Từng ngày, từng tháng là từng bài ca,
Tiếng hát cùng ta vượt qua gian khổ.
Ta băng qua suối, ta băng qua khe,
Từng đồi, từng núi là từng bài thơ,
Viết nan trang sử mới.
Bàn chân đi nát đá, áo vẫn xanh màu lá,
Lửa Trường Sơn chiếu sáng cho tình ta trên đường dài.
Kết:
Này Trường Sơn ơi, Trường Sơn ơi,
Khúc hát từ trái tim, xôn xao đồi núi cao,
Đất nước đẹp biết bao, ta đi hằng khát khao.
Nhìn về tương lai đang rực sáng,
Ta hát khúc hát tự hào, gửi về quê hương thân yêu.