Trăng trong thơ Bác ấp ưu
Những đêm ra trận những chiều hành quân
Trăng lên mở tứ gieo vần
Giữa trời đứng đợi, góc sân nghiêng chờ
Ngoài song cửa sổ trăng mơ
Nỗi niềm người thảo bài thơ đêm rừng
Ờ ờ ớ ơ ờ ớ, ớ
Trăng trong thơ Bác non tươi
Tình thi hào mới cuộc đời vốn xanh
Nơi này cây ngọt trái lành
Người trồng cây đức để giành cho ta
Bác mình trẻ mãi không già
Vầng trăng thơ chẳng khuyết tà những mùa trăng
Đêm đêm thanh thản bầu trời
Nhìn trăng ta lại nhớ (ơ) Người khôn nguôi
Thôi xin tặng một vần thôi
Vầng trăng bỗng nói bao lời cùng ta.