Lời bài hát
I- Vẻ bên trong của viên ngọc (00:00)
II- Nụ cười (04:49)
III- Bác Hồ (08:18)
_____________________________________________
I- Vẻ bên trong của viên ngọc (00:00)
Lời thơ: Đa-gi-ô (Indonesia)
Người dịch: Trinh Đường
Bác Hồ về đã được một thời gian,
Nhưng bên ta Người như còn ở mãi,
Vị khách quý đáng ngợi ca chẳng muốn ai ca ngợi,
Đức độ của Người cao tựa núi non.
Người không màng danh dự ghế suy tôn,
Ngồi vào đây với Người không có nghĩa,
Khi đức độ đã ngời như ngọc quý,
Nhỏ bé làm sao chiếc ghế phủ nhung êm.
Làm ngọc trong đâu cần đến bạc vàng,
Hòn ngọc quý không bọc trong nhung lụa,
Mà đặt trong những hoạt động thiên tài,
Người không thích ngồi ghế cao chót vót,
Chỉ muốn ngang tầm với quần chúng quanh mình.
____________________________________________
II- Nụ cười (04:49)
Lời thơ: Gheorghi Veselinov (Bulgari)
Người dịch: Nguyễn Chí Thanh
Con trai tôi sẽ không sao quên được,
Nụ cười chân tình của Bác Hồ Chí Minh,
Ôi cái đêm tuyệt vời cha con vào rạp hát,
Và bỗng cùng ngồi một hàng ghế với Người.
Người ở trong chúng tôi vĩ đại mà gần gũi,
Con trai tôi nhìn Người không chớp mắt,
Và nhoẻn miệng cười rất ư là trẻ con.
Nụ cười của Người như ôm trọn cháu nhỏ,
Gương mặt Người gầy xanh rạng rỡ,
Cả rạp bừng lên hòa với nụ cười.
Người hỏi con tôi về một điều gì đấy,
Và con tôi mấp máy đôi môi,
Một lãnh tụ, một trẻ thơ,
Ôi đã hiểu nhau không biết tự bao giờ,
Và con tôi cứ tự hào nhắc mãi,
Bố con mình đã chuyện trò với Bác Hồ Chí Minh.
_____________________________________________
III- Bác Hồ (08:18)
Lời thơ: Lisandro Otero González (Cuba)
Người dịch: Lê Xuân Quỳnh
Ngoài lòng dũng cảm,
Người chẳng thiếu quyết tâm,
Bác vốn là du kích.
Ngoài trí thông minh,
Người rất nhiều xúc cảm,
Bởi Bác là nhà thơ.
Ngoài sự tinh anh còn tầm nhìn xa,
Bác là nhà chính trị,
Ngoài sự hiểu biết còn bao vốn quý,
Bác vốn là người thầy.
Và tất cả hun đúc tạo xây:
Người du kích, nhà thơ, nhà chính trị, người thầy,
Để làm nên một người cộng sản, Hồ Chí Minh.
ĐK (x 2):
Gốc của dân, Bác cũng chính là dân,
Vẫn hòa trong thác nhân dân cuộn chảy (í).
Nhân dân còn mãi mãi như lịch sử là bất tử,
Và Bác Hồ sống mãi với nhân dân, Hồ Chí Minh.
