Thuyền anh ra khơi khi chân mây ửng hồng,
Thuyền anh ra khơi đâu có ngại chi sóng gió (ớ hò).
Trên đoàn thuyền hải âu vui sóng xô,
Anh nhớ đồng làng quê cánh cò bay trên thảm lụa.
Đời tự do ôi chan chứa bao tình,
Vì tương lai ta đổ giọt mồ hôi (ớ hò, ớ hò).
Ruộng đồng quê ta em hăng say sớm chiều,
Ruộng đồng thâm canh em có ngại chi mưa nắng (ớ hò).
Em hỏi rằng vì sao anh ra khơi,
Bám biển ngày đêm để màu da anh nắng sạm?
Hỏi mà chi sao em cứ bông đùa,
Thuyền anh mai về có cá bạc đầy khoang (ớ hò, ớ hò).
Cá bạc đầy khoang để màu da anh rám hồng,
Lúa vàng trĩu bông cho má hồng em tươi thắm.
Đôi ta (chừ) thương nhau cho lúa xanh đồng,
Cho thuyền vượt biển (dầu) muôn trùng (mà) băng qua (ớ hò, hò ơ).
Kết:
Hò, ớ hò, đây ruộng đồng ta vun trồng,
Hò, ớ hò, đây biển khơi kéo lưới nào (hò ơ).