Quê hương anh nước mặn đồng chua,
Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá,
Tôi với anh đôi người xa lạ,
Tự phương trời chẳng hề quen nhau.
Súng bên súng, đầu gối bên đầu,
Đêm tối chung chăn thành đôi tri kỷ,
Vì nước, ruộng nương anh để vợ anh cày,
Gian nhà tranh mặc kệ gió lung lay.
Giếng nước gốc đa nhớ người trai làng ra lính,
Tôi với anh đã từng cơn ấm lạnh,
Rét run người, vừng trán đẫm mồ hôi.
Áo anh rách vai, quần tôi có hai miếng vá,
Miệng còn cười buốt giá chân không giày,
Thương nhau tay nắm lấy bàn tay.
Đêm nay đồng hoang sương xuống,
Nằm kề bên nhau chờ giặc tới,
Đầu súng trăng treo.