Khi nhổ neo qua lộng ra khơi thì con tàu là nhà,
Biển cả là quê hương, anh dõi theo luồng cá.
Gió to sóng cả (ơ ơ), anh giữ vững tay tời,
Tàu anh đậu giữa biển khơi xa xôi.
Ơ, mỗi khi gió mùa đông bắc thổi, anh nói anh không lạnh,
Dù cách xa nhau nước biển phả lên hơi ấm.
Khi khoang đầy cá, cánh chim hải câu như báo tin về,
Bến cảng thân thương em đón anh khi tàu về,
Ơ, em nói em như tình mặt đất, còn anh là biển khơi anh ơi.
Kết:
Những cánh sóng dạt dào vẫn cuốn về bờ bến,
Mưa rừng chớp giật anh chẳng ngại chi, khi dõi theo luồng cá.
Ơ, anh nói hôm nay tàu về bến, ngày mai tàu lại đi ra khơi,
Vui sóng nước cuộc đời với những chân trời mới,
Sóng lừng bão giật anh chẳng hề say,
Nhưng anh say cuộc sống mới.