1-
Ta đi giữa Đông Hà giải phóng,
Đến Cửa Việt nổi sóng, lòng biết bao tự hào.
Ta đi trên con thuyền ngập nắng,
Bỗng thấy mình vụt lớn cùng núi sông kiên cường.
Quê mẹ ngàn thương ôi Quảng Trị, Thừa Thiên bao gian khổ triền miên,
Mỗi bước chân đi, mỗi hạt cát li ti ghi truyền thống vinh quang,
Đồng Khởi dâng cao với muôn lớp sóng trào cuộn sạch trôi bóng thù,
Biển trời bát ngát cùng ruộng đồng xanh mát đã trở về tay ta.
Hò ơi, hò ơi hò, hò ơi, hò ơi hò,
Hỡi đàn em thơ đang ca hát vang,
Anh chị lại xây cho em mái trường,
Xách cặp tung tăng bầy em xếp hàng,
Ánh nắng sớm mai rực rỡ khăn quàng.
Hò ơi, hò ơi hò, hò ơi, hò ơi hò,
Nhà ta dựng lại vượt trên hố bom,
Cây mít, cây xoan mầm non nhú lên,
Bao chú chim xinh về đây véo von,
Ơi hót đi chim ơi đón mùa lúa mới.
Những cánh buồm phấp phới,
Những con tàu ra khơi,
Sóng Cửa Việt dạt dào,
Mừng reo hát (i í) khúc ca tự do.
2-
Vi vu bốn phương trời lộng gió,
Những mái chèo nhẹ lướt, dòng Hiếu Giang hiền hòa.
Mênh mông tiếng sóng gầm biển Đông,
Tiếng núi rừng Trường Sơn hòa tiếng ca hào hùng.
Trăm ngàn bông hoa thơm, như Trần Thị Tâm vẫn ngát trời tỏa hương,
Lớp lớp con yêu quân giải phóng vinh quang trên vọng gác hiên ngang,
Cờ đỏ tung bay khắp trên các xóm làng cảnh đẹp tươi huy hoàng,
Nhịp đời sống mới và tuổi trẻ phơi phới đã mở rộng tương lai.
Hò ơi, hò ơi hò, hò ơi, hò ơi hò,
Ta là đàn con quê hương mến thương,
Ta là chủ nhân sông núi kiên cường,
Quân thù xâm lăng từ đây chớ hòng,
Lấn chiếm tấc gang Tổ quốc anh hùng.
Hò ơi, hò ơi hò, hò ơi, hò ơi hò,
Đạt tới hòa bình bằng bao máu xương,
Gian khó bao nhiêu càng thêm sắt gang,
Chung sức chung tay già trẻ gái trai,
Giữ vững non sông ta muôn đời tươi sáng.
Tiếng mẹ hiền âu yếm,
Tiếng Bác Hồ âm vang,
Nhắc nhở ta kết đoàn,
Cùng tô thắm (í) đóa hoa Việt Nam.