1-
Anh hỏi em đường nào đẹp nhất,
Em bảo rằng đường giải phóng quê hương.
Anh hỏi em đường nào vui nhất,
Em bảo rằng là đường tới tiền phương.
Vui những con đường Trường Sơn,
Biết mấy nghĩa nặng tình thương,
Dù có hoa nở thênh thang trên đường về tiền tuyến,
Như Tổ quốc ta trăm sông xuôi về một biển,
Như thân thể ta ngàn mạch máu hồng đều chảy về tim.
2-
Xe anh vượt qua ngàn đèo, lội suối,
Dưới đèn mờ rực sáng trong tim.
Nhớ lời Bác ngại gì gian khó,
Nghe trong lòng dồn dập tiếng miền Nam.
Ơi những chuyến xe vượt Trường Sơn,
Có thấy con đường nào đẹp hơn,
Mà mỗi mùa xuân sang trên đà chiến thắng,
Đường Hồ Chí Minh vinh quang xuống dòng lịch sử,
Mỗi tuyến đường ta, tuyến đường anh hùng đẹp mãi ngàn năm.
3-
Giữa những đạn bom ngàn lần dội xuống,
Tuyến đường này còn dệt mãi chuyến xe qua.
Có đoàn quân bạt rừng, san núi,
Có những người gìn giữ tuyến đường ta.
Đây những con đường Trường Sơn,
Với những con người Trường Sơn,
Dù bão đạn, mưa bom vẫn một lòng vì tiền tuyến,
Cho Tổ quốc ta mai đây nối liền một dải,
Cho quê hương ta xuân về những con đường nở thắm rừng hoa.