Ớ ơ hò, ai biết nước sông Lam răng là trong là đục,
Thì biết sống cuộc đời răng là nhục là vinh.
Thuyền em lên thác (ờ) xuống (ớ) ghềnh,
Nước non là nghĩa là tình ai ơi.
1-
Hò ơi dô khoan như sóng trào dâng,
Nghệ An đứng dậy trong bom rơi lửa đạn,
Đốt cháy quân thù giữ lấy biển trời, trăng đẹp quê ta.
Ơi thiết tha vô vàn tiếng hát chiều nay,
Đất anh hùng muôn đời bất khuất, Thành Vinh, Hưng Dũng, Quỳnh Trang,
Người chiến sĩ dân quân, cây súng trường đã chiến thắng,
Bọn cướp Mĩ xâm lăng chôn vùi ở đất đây.
2-
Dòng (ớ) sông Lam, vang tiếng đò đưa, nhịp vui mái chèo,
Anh công nhân Bến Thủy chắc cánh tay đưa,
Những chuyến phà sang dào dạt đêm nay.
Ơi, gió lên trăng về trên đất phù sa,
Đã mấy mùa tay cày tay súng, hỏi rằng o gái làng Đông,
Mà hợp tác Ba Tơ nay mùa về lúa tốt,
Lại tay súng dân quân đã lập nhiều chiến công.
3-
Rằng có ai hay, gió cuốn buồm căng, Hòn Ngư cá nhảy,
Anh thanh niên Nghi Hải, tung lưới quăng chài,
Bám biển chiều nay cá về đầy khoang.
Ơi núi sông ruộng đồng Xô Viết - Nghệ An,
Mỗi tay cày là một chiến sĩ, đào sông khai phá rừng hoang,
Trồng thêm nhánh khoai xanh, gieo thêm hạt này lúa giống,
Để chống Mĩ ai ơi giữ lời thề sắt son
Kết:
Hò ơi, ớ ơ ơ ờ ơ ới, ờ ớ ơ ơ,
Có hay chăng (hầy) Xô Viết - Nghệ An quê ta (à ơi, hò ơ).