Rừng dày, núi cao, mây trôi bồng bềnh (mây trôi bồng bềnh),
Vực thẳm, sông sâu, bao phen thù ngăn lối (bao phen thù ngăn lối).
Rừng dày, núi cao, phá núi, bạt rừng (phá núi bạt rừng),
Vực thẳm, sông sâu, tay ta mở đường (tay ta mở đường).
ĐK (x 2):
Ta mở đường ra chiến trường, dù vực sâu, núi cao,
Gian khó nào ngăn được đường của ta vượt qua,
Ta bạt núi, ta san đồi cho xe vào này xe ơi.
Bao kẻ thù không ngăn nổi, dù đạn bom, nắng mưa,
Máu đã đổ trên đường này, mồ hôi rơi ngày đêm,
Ta mở tiếp bao con đường cho xe vào này xe ơi.
Kết:
Ớ, ơ ớ ơ ờ (hứm hừm hưm, hưm hưm hừm, hừm hừm hưm, hứm hừm hưm),
Hỡi người chiến sĩ công binh (gian khó nào ngăn được),
Giữa rừng này anh mở (đường của ta vượt tới),
Thắm đỏ đường Hồ Chí Minh (hơ hờ hớ, hơ hơ hờ),
Bắc Nam tha thiết tình (hớ hơ hờ, hờ hơ hớ).
Ớ, ơ ớ ơ ờ (hứm hừm hưm, hưm hưm hừm, hừm hừm hưm, hứm hừm hưm),
Hỡi người em gái xung phong (máu đã đổ trên đường này),
Cũng vì đường em mở (mồ hôi rơi ngày đêm),
Núi lở, rừng lay (hơ hờ hớ, hơ hơ hờ),
Anh về góp chung bàn tay (hớ hơ hờ, hờ hơ hơ).
Lời thề sắt son, ta đi mở đường (hớ hơ hớ hơ hơ hờ hơ),
Ngàn ngày nắng mưa, bao phen thù ngăn lối (hơ hờ hơ hơ hơ hờ hớ).
Nhìn về phương Nam, quê hương đợi chờ (hớ hơ hớ hơ hơ hờ hơ),
Hẹn ngày mai đây vui chung đường về,
Hơ hờ hớ, hơ hờ hơ, hơ hờ hớ, hơ, hờ hơ.