1-
Trông vời lưng núi, Khuổi Nậm rì rào, núi cao tầng mây,
Chiều nay tiếng ai đang lượn về trên đèo,
Kể rằng Người về đây, nhà in lưng đá,
Người về quê ta, tấm áo chàm tình thương quê nhà.
Ơ (ớ ơ) rừng Pác Bó quê ta, nhớ rừng xưa ôm bóng Người,
Bước chân Người đi, núi rừng mong chờ,
Người về rừng núi, bóng Người về sao trong sáng.
Bóng đa Tân Trào đọng lời thiết tha,
Nắng in Ba Đình còn nghẹn lòng ta,
Suối reo dưới chân Người qua,
Đất rung tiếng ca nở hoa tháng Tám,
Khuổi Nậm còn reo nhịp theo mong nhớ Người.
2-
Nương đồi bát ngát, gió ngàn vờn mây, nắng chiều về đây,
Lặng nghe sáo ai bay dập dìu trên đèo,
Kể rằng Người còn đây, Người cao hơn núi,
Tưởng chừng trông theo bóng dáng Người còn in trên đồi.
Ơ (ớ ơ) bản Pác Bó quê ta, mấy mùa qua nghe tiếng Người,
Sắn vươn đồi xưa, lúa ngập vàng đôi bờ,
Người về chỉ lối, theo Người ngày mai tươi sáng.
Bát cơm mong chờ, người già ước mơ,
Líu lo i tờ môi đọng trẻ thơ,
Bác đi tóc sương bạc phơ,
Núi cao, suối sâu, Thủ đô yêu dấu,
Khuổi Nậm còn vang lời ca mong nhớ Người.