III. Tiếng gọi của quê hương
Adagio Expresivo (khoan thai, sâu lắng, truyền cảm)
1-
Chiều chiều dừng chân đỉnh non sườn núi,
(Ai đi xa xôi nhưng lòng vẫn vui)
Ngó trông xa xa tận phía chân trời,
(Có người thương yêu ngày đêm ngóng trông)
Quê hương yêu dấu bao người chờ trông,
(Nơi quê hương xa xôi ai chờ mong)
Những đêm trăng rằm tiếng ca vang lừng,
Cùng người xa vắng đập lúa dưới trăng.
Giờ này ở nơi xa xôi biên giới,
Hát vang lời ca thiết tha yêu đời,
Sông kia núi đó như giục lòng ta,
Khó khăn mau vượt có chi thắng được tình yêu quê hương.
2-
Ngàn đèo ngàn non ngàn sông ngàn suối,
(Ai đi xa xôi nhưng lòng vẫn vui)
Bước đi muôn nơi càng yêu quê nhà,
(Có người thương yêu ngày đêm ngóng trông)
Ai buông tay hái ngó nhìn trời xa,
(Nơi quê hương xa xôi ai chờ mong)
Nón nghiêng nghiêng chào thắt lưng hoa đào,
Vờn bay trong gió chiều xuống quanh ta.
Giờ này ở nơi xa xôi biên giới,
Hát vang lời ca thiết tha yêu đời,
Sông kia núi đó như giục lòng ta,
Giữ yên biên thùy cho lòng Tổ quốc tiếng ca vang trời.