Chiều tàn mây thu, man mác buồn vương
vật vờ chim kia lướt cánh ngoài sương
heo hút làn mây bên đường
gió táp từng cơn điên cuồng,
buồn thu lai láng cố hương.
Chiều tàn mây thu, lơ lửng về đâu?
Rừng chiều thu ơi, ta nhắn vài câu
có biết lòng ai u sầu,
theo bóng người đi bên cầu
mịt mờ xa khuất về đâu?
Thu, có người ôm đàn khóc mùa thu tàn
nhìn lá úa, rụng rơi đầy ngoài hiên song
Thu, bên lòng heo hắt theo gió về
nơi xa chốn nào vắng người nức nở canh thâu.
Trời chiều mây thu, lơ lửng mờ bay
từ ngoài xa xăm ai nhớ về đây
thôi bước dừng chân giang hồ
thương nhớ về đâu bây giờ
còn ngỡ theo làn mây thu.