Thương quê mình xứ Nghệ - Miền Trung đất khô cằn.
Mùa đông trời buốt giá, mùa hạ nắng cháy da,
Ruộng đồng khô nứt nẻ, mưa đi không kịp về.
Bao đời dân xứ Nghệ, một lòng yêu thương quê.
Hò ơi, ai về Đô Lương, Nam Đàn ngày nớ.
Qua phà Bến Thủy bóng dáng ai còn ghi.
Một thời chờ đợi người đi.
Sao ai không nói điều gì hỡi ai.
Hò ơi, thương dòng Sông Lam căng tràn nỗi nhớ.
Qua cầu Bến Thủy lưu luyến khói Trường Thi.
Ngày về nàng đã vu quy.
Duyên ta như rứa, buồn không hỡi người.
Xa quê lâu lắm rồi mà sao vẫn nhớ hoài.
Ngày đi người em gái, gửi hồn theo ước mơ.
Hẹn thề cùng non biển: ra đi tôi sẽ về.
Yêu làng quê xứ Nghệ, vẹn lời thề sắt son.
Hò ơi, ai về Đô Lương, Nam Đàn ngày nớ.
Qua phà Bến Thủy bóng dáng ai còn ghi.
Một thời chờ đợi người đi.
Sao ai không nói điều gì hỡi ai.
Hò ơi, thương dòng Sông Lam căng tràn nỗi nhớ.
Qua cầu Bến Thủy lưu luyến khói Trường Thi
Ngày về nàng đã vu quy.
Duyên ta như rứa buồn không hỡi người...