Nơi em ở hải dương xanh lộng gió,
Thành phố phía mặt trời đón ánh nắng đầu tiên,
Nghe sóng biển vỗ trong lòng phố trẻ,
Có một tình yêu sâu lắng gửi Phú Yên.
Em chưa về thăm gành Đá Đĩa,
Chưa một lần ngắm tháp Nhạn trong sương,
Những sông Chùa, núi Đá Bia huyền thoại,
Cái tên nào cũng gợi nhớ thương.
Nào đâu bước chân người xưa mở đất,
Nghe mênh mông truyền thuyết vọng về,
Phú Yên ơi! Gươm trần và thơ nhạc,
Rất kiêu hùng và rất đam mê.
Em chưa đến xứ "Nẫu" nghe kèn đá,
Mà trong lòng đã tha thiết yêu thương,
Đứng giữa hải dương quê mình thành phố trẻ,
Mà nghe lòng thương lắm Phú Yên ơi.