1.
Một chiều ngồi đây ngút ngàn biên giới.
Lặng nhìn tuyết rơi gió cuốn tơi bời.
Muôn vàn thương nhớ gửi phía chân trời.
Nơi ấy miền Nam, bao năm lửa khói chưa nguôi.
Mặc đời phồn hoa đây lòng vẫn nhớ.
Một bài hát ru bên xóm tranh nghèo.
Bát canh sau rốt vừa hái lưng đèo.
Ôi nói làm sao, khi thương nhớ quê hương dạt dào.
ĐK:
(Mẹ ơi, ngày mai siết bao tủi mừng.
Khi nghe lại câu hát mà mẹ từng ru con.
Sông Hương lại ấm câu hò.
Ba Rừng, Thiên Mụ, những chuyến đò lại ngược xuôi.
Mẹ ơi, nơi ấy ta xây lại cuộc đời.
Bắc Nam cùng chung sức đất trời cùng đổi thay
Lòng ngồi đây nhắn với bao niềm thương mến.
Mẹ hãy nhớ vui đón đàn con.)
2.
Ngàn dặm đường đi qua nhiều biên giới.
Tận nhìn biết bao sông núi tuyệt vời.
Volga, Danube, cuộn sóng Hoàng Hà.
Thương nhớ làm sao, sông Hương của Huế quê ta.
Từng chặng đường đi không gì ngăn bước.
Một dòng nước trôi sao cách đôi bờ?
Nhưng vầng dương sáng rạng chiếu chân trời.
Xua hết màn đêm, cho tươi thắm xanh lại cuộc đời.
(ĐK)